|
|
SỐNG ĐẸP .........................Xem tiếp trang 1. 2. 3. 4. 5. 6. 7. 8. 9. 10. 11. 12 - Những đôi dép chuối Nguyên Hoàng Tôi sống trong một căn nhà nhỏ, phía Đông giáp với biển. Quanh nhà tôi là một rừng chuối xanh biếc màu lá. Trường cấp I cách nhà 20 cây số. Mỗi ngày, tôi đều phải thức dậy từ tờ mờ sáng, đeo cái túi vải cũ Má khâu chéo qua vai, lầm lũi bắt đầu chặng đường dài đi bộ của mình. Vừa đi, tôi vừa lẩm nhẩm học bài, có khi hát hay kể chuyện một mình cho đỡ buồn, đỡ sợ. Đi miết rồi cũng quen, cũng tới. Nhưng khi tan học, chặng đường về thật khủng khiếp. Mặt trời lúc này đã lên tới đỉnh sào và trảng cát trắng rộng mênh mông, mát lạnh lúc đi giờ đã trở thành một cái chảo khổng lồ nóng rát. Để chạy được qua đó, chân tôi phải phồng rộp lên, mỗi lần bàn chân chạm xuống mặt cát là mỗi lần muốn chảy nước mắt, đau đớn tưởng kéo dài mãi không thôi. Ước mơ đầu tiên trong đời, tôi dành mơ một đôi dép nhựa. Nhưng Má tôi nghèo lắm, người không đủ tiền sắm dép cho tôi. Thay vào đó, người làm cho tôi một đôi dép chuối. Đôi dép là hai miếng bẹ chuôicón xanh cắt vừa chân, thêm sợi dây chuối khô chằng qua lại làm quai dép. Má dặn tôi bọc kín đôi dép lại, buổi sáng đi qua trảng cát, bới cát dưới một bụi cỏ lên, vùi đôi dép ở dưới để chúng khỏi khô vì nắng nóng. Trưa về, tôi bới dép lên mang, lúp xúp chạy qua trảng cát. Bẹ chuối giúp chân tôi nguyên lành trên chảo cát nóng. Và sáng nào Má cũng dậy sớm, cắt bẹ chuối tươi làm cho tôi một đôi dép như thế, nhựa chuối chát nồng dính đầy vết trên tay Má. Một ngày, trên đường về, tôi gặp một ông bố đi chân trần cõng đứa con gái nhỏ băng qua trảng cát. Đứa con gái ríu rít kể chuyện, ông bố cũng tươi cười lắng nghe, nhưng cái kiểu bước đi dường như muốn nhảy nhổm lên vì nóng của ông chỉ có tôi hiểu: Nóng và rát chân quá. Bất giác, thay vì lẩm nhẩm hát một mình, tôi tự hỏi rằng Má tôi có giống ông bố kia không, người chịu rất nhiều vất vả vì tôi, nhưng lúc nào cũng tươi cười, dịu dàng với tôi. Sớm hôm sau, tôi thức dậy sớm hơn nữa, phụ Má làm thêm hai đôi dép chuối. Khi đi qua trảng cát, tôi vùi hai đôi dép sơ sơ để ai cũng nhìn thấy nó trồi lên. Lúc trở về, chợt thấy mừng vì hai đôi dép đã không còn ở đó. Không biết những người dùng nó có cảm thấy mát chân hơn không? Những ngày sau, cũng có khi vẫn còn ở đó hai hoặc một đôi dép, nhưng những đứa nhỏ ở cách trường một trảng cát đã bắt đầu kể cho nhau nghe về những đôi dép chuối, và rồi, ai cũng làm dép chuối để vượt cát an toàn. Nhưng dù là ít hay nhiều người đi qua trảng cát đó, bạn tin không, vẫn có những đôi dép dư được vùi sẵn để tặng cho những người xa lạ. Và bây giờ, tôi vẫn tin rằng, dù tôi có một mình, dù tôi gặp khó khăn, ở đâu đó vẫn có những đôi dép chuối của Má tôi hay của những người xa lạ tốt bụng, giúp tôi đi những bước vững chãi trong cuộc sống này. Sưu tầm internet Sinh: người Mẹ phải khó nhọc cưu mang hơn chín tháng, chịu sự đau đớn trong lúc đẩy thai nhi ra khỏi lòng mẹ Cúc: Nuôi dưỡng, nâng đỡ, chăm nom, săn sóc hài nhi cả vật chất lẫn tinh thần. Tình cảm rất tự nhiên nhưng gắn bó ân cần, nên khi Cha Mẹ nhìn con thêm hân hoan vui vẻ, bé nhìn Cha Mẹ càng mừng rỡ cười tươi. Súc: Cho bú mớm, lo sữa nước cháo cơm, chuẩn bị áo xống ấm lạnh theo thời tiết mỗi mùa; trông cho con lần hồi biết cử động, điều hòa và nên vóc nên hình cân đối xinh đẹp. Dục: Dạy dỗ con thơ động chân cất bước linh hoạt tự nhiên; biết chào kính người lớn, vui với bạn đồng hàng; tập con từ câu nói tiếng cười hồn nhiên vui vẻ. Khi trẻ lớn khôn thì khuyên răng dạy dỗ con chăm ngoan, để tiến bước trên đường đời. "Dạy con từ thuở còn thơ, Vũ: Âu yếm, nâng niu, vuốt ve, bế ẵm ... để con trẻ vào đời trong tình cảm trìu mến thân thương . Cố: Chăm nom, thương nhớ, đoái hoài, cố cập con trẻ từ tấm bé đến khi không lớn, lúc ở gần cũng như lúc đi xa : "Con đi đường xa cách Phúc: Giữ gìn, đùm bọc, che gió, chắn mưa, nhường khô, nằm ướt, hay Cha Me quên mình chống đỡ những bạo lực bất cứ từ đầu đến, để bảo vệ cho con. Phục: theo khả năng và tâm tính của trẻ mà uốn nắn, dạy dỗ, tìm phương pháp hướng dẫn trẻ vươn lên hợp tình đời lẽ đạo, tránh cho con bị lôi cuốn bởi tiền tài ảo vọng, vật chất và thị hiếu bên ngoài. Trưởng: Lo lắng tận tình, đầu tư hợp lý, cho con học tập để chuẩn bị dấn thân với đời; cố vấn cho con nên vợ thành chồng xứng hợp với gia phong, thế đạo. Dù không cố chấp vấn đề "môn đăng hộ đối", nhưng vợ chồng so le về tuổi tác, trình độ, sức khỏe và khả năng thu hoạch tiền tài... cũng thiếu đi phần nào hạnh phúc lứa đôi, mà tuổi trẻ thường vì tiếng sét ái tình, làm lu mờ lý trí, khi tỉnh ngộ xem như chén nước đã đổ, khó mà lấy lại đủ! Buổi sáng trước khi đi làm. Anh định nói với em là tự dưng anh thèm ăn khổ qua dồn thịt với cá thác lác. Tuy nhiên thấy em bận bịu với hai cuộc họp trong buổi sáng, sợ em vất vả nên anh lại tự nhủ: Thôi, để hôm khác vậy. Buổi trưa, đón con đi học về, anh cứ đnh ninh cả nhà sẽ được ăn cơm hộp, bởi với tình hình căng thẳng như vậy, em không thể nào có thời gian để đi chợ, nấu cơm cho cha con anh, Nhưng thật bất ngờ, khi anh và con về đến thì cơm canh đã dọn sẳn. Điều khiến anh sửng sốt là trên mâm cơm có tô canh khổ qua bốc khói. Mùi thịt, cá, quyện với hành, tiêu, thơm nức mũi. Đến nước nầy thì anh thực sự khâm phục em. Chẳng những em khéo sắp xếp công việc để có thời gian lo cơm nước cho chồng con, mà còn như đọc được ý nghĩ của anh. Khi nghe anh nói vậy, em cười sung sướng và bảo em cũng không biết tại sao…Tự dưng em nghĩ hôm nay phải làm món nầy cho anh. Vậy là tranh thủ giữa hai cuộc họp, em gọi điện thoại cho mấy mối quen ngoài chợ, bảo họ mang mọi thứ tới cơ quan giùm. Đây không phải lần đầu em như “đi guốc trong bụng anh” như vậy. Hay thật sự có thần giao cách cảm đã truyền những suy nghĩ của anh cho em? Hay vì tình yêu em dành cho anh quá lớn nên em quan tâm đến từng suy nghĩ, việc làm, sở thích của anh? Mà dù vì cái gì đi nữa thì hơn hai mươi năm chung sống cùng nhau. Càng ngày anh càng thấm thía vì sao người ta gọi vợ chồng là một nửa của nhau… NHÂT MINH (Báo Người Lao Động)
Người viết: Quang Thanh Tờ Business Week mới đây đã lên một danh sách 16 giám đốc điều hành của những công ty hàng đầu nước Mỹ chưa hề học hết đại học, trong đó có những cái tên nổi tiếng như Bill Gates, Paul Allen, Richard Branson hay Alfred Taubman. Trường đời là trường học lớn nhất Danh sách của Business Week có thể làm nản chí hàng nghìn người đang cắm cúi với các khóa học MBA ở khắp nơi khi những tổng giám đốc được kể tên, nhiều người trong số các tỉ phú giàu nhất thế giới, không những không có bằng cử nhân mà vài người thậm chí còn chưahề bước vào giảng đường của bất cứ trường đại học hay dự bị đại học nào. Những trường hợp điển hình Thú vị là trường hợp Alfred Taubman, nhà sáng lập của Công ty Taubman Centers. Ông theo học Đại học Michigan ở Ann Arbor đượcba năm rồi bỏ ngang để bắt đầu sự nghiệp kinh doanh của riêng mình. Giờđây, tên của Taubman xuất hiện ở nhiều trường đại học, từ Brown,Harvard, Đại học Michigan đến Đại học kỹ thuật Lawrence. Tất cả nhữngnơi đó đều có ít nhất một tòa nhà mang tên ông, dù tỉ phú ngành bán lẻvà hiện là nhà từ thiện này không hề có một mảnh bằng đại học lận lưng. Trường hợp của những tỉ phú ngành công nghệ thông tin như Paul Allen và Bill Gates có lẽ đã quá nổi tiếng và không cần phảinhắc lại, nhưng vẫn còn nhiều người khác nhắc nhở với các bậc phụ huynhvà những thanh niên sắp khởi nghiệp rằng trường học chính thống không phải là con đường duy nhất dẫn tới thành công. Những người không cóbằng cấp hay học hàm học vị trong danh sách của Business Week lại tìmthấy sự bền bỉ, óc khai phá, tinh thần dám nghĩ dám làm và năng khiếu kinh doanh ở cuộc sống. Richard Branson, người giàu thứ 236 trên thế giới với tài sản 2,4 tỉ USD theo danh sách của Forbes năm 2008, thậm chí còn mắcchứng khó đọc khi còn nhỏ. Thành tích học tập của ông hết sức nghèo nàn dẫn tới việc Branson khởi nghiệp kinh doanh khi mới 16 tuổi với một tờ tạp chí phát hành trong trường. Năm 20 tuổi, ông mở một cửa hàng thu thanh ở London, rồi nhanh chóng phát triển nó thành hãng thu âm ca nhạchàng đầu thế giới Virgin Music. Bằng cấp không đi đôi với thành công Một trong những lời giải thích được Forbes đưa ra làcác nhà quản lý học cao thường có khuynh hướng nhấn mạnh vào những giá trị không tương thích với mục tiêu của công ty trong dài hạn. Nghiên cứu của Viện Aspen năm 2008 cho thấy các sinh viên càng ít quan tâm hơn đến những tác động tiêu cực tới xã hội nếu họ càng học lên cao. Nhưng ngay cả trong việc tìm kiếm lợi nhuận, người học cao cũng chưa chắc đã hơn người học ít. Thống kê công bố cuối tháng 4-2009 của Forbes cho thấy trong danh sách 500 tổng giám đốc điều hành hàng đầu nước Mỹ, có 163 người không có bằng cấp ngon lành lại là những người kiếm tiền khá nhất với lợi nhuận bình quân của công ty họ là 16%,trong khi những người có bằng tiến sĩ (24 người) xếp thứ hai với 15,5%.Những tổng giám đốc có bằng thạc sĩ (37 người) và MBA (165 người) chỉ lần lượt kiếm về cho công ty của họ mức lợi nhuận bình quân là 15,3 và15,2%. Để tổng kết, hãy nghe Phillip Ruffin, ông chủ Tập đoàn khách sạn và kinh doanh sòng bạc Treasure Island, người đã trải qua banăm học ở Đại học Washburn và Đại học bang Wichita nhưng không bao giờ nhận được bằng tốt nghiệp, nói: “Bạn có được nhiều kinh nghiệm nhất từ làm ăn và cuộc sống”. Người viết: Quang Thanh Con cua tám cẳng hai càng, thế nên nó bò nhanh lắm. Vậy mà cho cả bọn cua vào một cái thau, vành thau rộng thế mà chẳng con nào thoát khỏi. “Triết lý con cua” - “Triết lý” những người xấu xí Ụp vội ngay cái tính từ "xấu xí" vào những chú cua kể cũng đáng tội cho chúng. Chí ít ra, đó là những sinh vật vô thức, chúng hành động bằng bản năng. Chỉ xin mượn cách sống bản năng đó để bạn hình dung "triết lý" này một cách dễ dàng hơn. Cùng quay lại câu chuyện con cua để giải thích vì sao chúng chẳng bao giờ thoát khỏi cái thau rộng vành ấy. Thí nghiệm thử xem sẽ thấy: Cứ một chú thập thò trèo lên, thể nào chú khác cũng bám càng lôi tuột xuống. Con nọ lôi con kia, cả bọn rơi tõm trở lại. Dường như không chịu nhường nhau. Bắt đầu bằng chuyện của Nam Nghĩa (27 tuổi, phó phòng sale một công ty liên doanh, TPHCM): "Tôi khó chịu khi một nhân viên mới vào được ưu ái hơn hẳn. Lòng tự ái và ganh tị khiến tôi không thấy những gì cô ta làm; và cũng quên mất mình cần làm gì nếu muốn vượt bậc. Chỉ việc để tâm mọi hoạt động của cô ta nhằm tìm sơ hở cũng ngốn của tôi nhiều thời gian; những định hướng cô ta đề ra bị tôi tìm cách làm sai lệch đi để chứng tỏ cô ta chẳng là gì cả. Tôi trở nên tuột dốc với tốc độ phát triển của phòng. Cô ấy nhận ra điều đó và xin tiếp tục thử việc ở một bộ phận khác. Bạn có thể hình dung được sự rối beng của chúng tôi khi cô ta đi khỏi. Không những tôi đã trở nên "lạc hậu" với chính mình, mà cả nhóm chúng tôi trở nên lỏng lẻo ở tất cả các khâu. Mục tiêu của phòng phá sản hoàn toàn. Bộ phận tôi bị khiển trách và mất đi cả uy tín từng có". Dường như, một số người đã quên rằng, bao giờ chúng ta cũng là một mắt xích quan trọng trong bất kỳ dây chuyền nào của cuộc sống. Chính vì ngay từ đầu họ đánh giá thấp chính mình, thế nên mọi sự tốt đẹp của các thành viên khác đều gây cho họ cảm giác lo sợ không thể vượt qua. Bên cạnh đó, một chút đam mê danh vọng vớ vẩn cũng khiến họ tìm cách kìm hãm người mà họ cho là "đối phương" ấy. 8x không “ăn cua” Tôi thử đem câu chuyện trên vào một vài nhóm để bình luận. Thật thú vị khi nhận được những thông tin phản hồi tích cực. Hoàng Yến (23 tuổi, TPHCM) nhận xét: "Thật ra "những chú cua" thi thoảng vẫn xuất hiện trong mọi môi trường chứ không hẳn chỉ trong công sở. Do tâm lý sợ cô dơn, cho rằng thế giới này chỉ có một "đỉnh", họ phải kéo người khác thấp hơn chính mình để an tâm rằng mình sẽ không bao giờ bị thay đổi. Vì biết rằng sự đi lên của mọi người sẽ tự động đưa cuộc sống mình tiến lên một bậc khác nên tôi như được kích thích để hỗ trợ đồng nghiệp hơn. Không chỉ để đạt được thành công trong công việc mà còn là một niềm vui nếu bạn tin rằng mình xứng đáng làm việc trong một môi trường đẳng cấp hơn". "Chắc chắn một cuộc sống như trong một thau cua sẽ không thể phát triển được, dù chỉ là một chút. Tôi có thể kéo một người vì họ ngay gần tôi, thế nhưng, khi môi trường nhỏ của tôi cũng là thành phần của thế giới to lớn chung quang thì việc... kéo những đỉnh khác cũng có thể thấy là điều không tưởng rồi. Cứ thoải mái và đẩy mọi người lên, không ai buông bạn ra nếu họ nhận thấy bạn cũng chính là một mắt xích hiển nhiên có trong cuộc sống của họ" - Kim Trâm (25 tuổi, thiết kế nội thất, TPHCM) tự tin trả lời. Để cuộc sống tích cực, mọi người đều cần sự hỗ trợ tích cực Quay trở lại lý do tạo nên những cách sống cộng đồng thiếu tích cực ấy. Chính tâm lý sợ sẽ bị lãng quên nếu không đứng trên đỉnh đã khiến một số bạn trẻ trở nên thụ động với mọi người xung quanh. Như vậy, sự hỗ trợ của những nhân vật chung quanh phải chăng sẽ góp phần tạo nên nhận thức? Câu trả lời là: Chắc chắn! Một chuyên gia quản lý nguồn lực của Việt Nam, sau gần 40 năm làm việc cho các tổ chức trong và ngoài nước đã từng nói với người viết rằng: "Kỹ thuật ở các nước hầu như ngang nhau, cái chính là cách quản lý con người ở trong một tổ chức. Nếu người này thấy người kia tiến bộ mà muốn kìm người ta lại để họ đừng hơn mình, thì luôn luôn, họ chỉ nhận được ngưỡng thấp kém ấy. Tệ hơn, hậu quả còn ảnh hưởng đến chính tổ chức họ đang làm việc, còn người quản lý thì khó mà nhìn ra "sự cố" vô hình ấy để khắc phục". Hạn chế tới mức tối thiểu những bước đi sai là vô cùng cần thiết. Vậy thì, những người trẻ tích cực hãy kéo mọi người xung quanh lên nếu nhận thấy họ đang lúng túng. Những lời khuyên nghiêm khắc nhưng chân tình của tập thể trước khi một người nào đó mấp mé hành động như một chú cua. Mạnh dạn lôi đồng nghiệp tham gia vào hoạt động chung của phòng sẽ giúp họ tin rằng mình vẫn đang là một phần không thể thiếu. Chính họ cũng nhận thấy sự hiện diện của những người xung quanh quan trọng với họ đến thế nào. Đặc biệt, các team leader, hãy tiếp xúc thật nhiều với các thành viên và tìm nhanh nguyên nhân của mọi bất ổn trong quá trình làm việc. Chính cách này sẽ giúp bạn hiểu cộng sự của mình hơn, đồng thời những hướng đi lệch mục tiêu cũng sẽ nhanh chóng đuợc khắc phục một cách kịp thời nhất. Hai biển hồ Nguồn: baihocthanhcong.com Người ta bảo ở bên Palextin có hai biển hồ. Biển hồ thứ nhất gọi là biển Chết. Đúng như tên gọi, không có sự sống nào bên trong cũng như xung quanh biển hồ này. Nước trong hồ không có một loài cá nào có thể sống nổi mà người uống phải cũng bị bệnh. Ai ai cũng đều không muốn sống gần đó. Biển hồ thứ hai là Galilê. Đây là biển hồ thu hút nhiều khách du lịch nhất. Nước ở biển hồ lúc nào cũng trong xanh mát rượi, con người có thể uống được mà cá cũng có thể sống được. Nhà cửa được xây cất rất nhiều ở nơi đây. Vườn cây xung quanh tốt tươi nhờ nguồn nước này. Nhưng điều kỳ lạ là cả hai biển hồ này đều được đón nhận nguồn nước từ sông Jordan. Nước sông Jondan chảy vào biển Chết. Biển Chết đón nhận và giữ nó cho riêng mình mà không chia sẻ nên nước trong biển Chết trở nên mặn chát. Biển hồ Galilê cũng đón nhận nguồn nước từ sông Jondan rồi từ đó tràn qua các hồ nhỏ và sông rạch, nhờ vậy nước trong biển hồ này luôn sạch và mang lại sự sống cho cây cối, muông thú và con người. Một định lý trong cuộc sống mà ai cũng đồng tình: một ánh lửa chia sẻ là một ánh lửa lan toả. Một đồng tiền kinh doanh là một đồng tiền sinh lợi. Đôi môi có hé mở mới thu nhận được nụ cười. Bàn tay có mở rộng trao ban, tâm hồn mới tràn ngập vui sướng. Thật bất hạnh cho ai cả cuộc đời chỉ biết giữ riêng cho mình. “Sự sống” trong họ rồi cũng sẽ chết dần chết mòn như nước trong lòng biển Chết. Nguồn: vietbao.vn Có ông gia trưởng vợ không chịu được phải ly dị, nhưng rồi ông ta lại rất hạnh phúc với cô gái khác. Có bà chẳng sống được với chồng tháo vát, thành đạt, nhưng rất yên ổn với phu quân nhu mì. Ấy là bởi vẫn còn câu “nồi nào thì úp vung nấy”. Những anh chồng... thư sinh Cuộc sống có không ít đàn ông thuộc tuýp nhỏ nhẹ, đẹp trai kiểu thư sinh yếu ớt. Đừng tưởng sẽ không ai dám lấy họ làm chồng. Anh chàng này có thể không hạnh phúc với cô vợ “liễu yếu đào tơ”, nhưng rất hợp với người có tính cách mạnh mẽ, tháo vát trong gia đình, “hét ra lửa” ngoài xã hội. Những phụ nữ quá trông cậy vào hôn nhân, coi lấy chồng là “để cậy nhờ” sẽ thất vọng, nhưng chị em có tính cách mạnh mẽ lại cảm thấy sung sướng khi được là chỗ dựa cho đức lang quân. Các ông chồng “yếu đuối” cũng chẳng tội gì tranh giành quyền lực với vợ. Họ thích nhâm nhi sự chăm sóc của bà xã hơn. Sáng sáng vợ nhét tiền vào túi cho đi uống cà phê, áo quần vợ mua thế nào thì mặc thế đấy. Tóm lại khi chăm sóc chồng, những người vợ này có cảm giác được che chở cho…đứa con trai bé nhỏ. Ngược lại, những ông chồng cũng yên tâm bên cạnh người vợ với…tình mẫu tử bao la. Những “ông trương phi” Khá độc đoán và dễ bực bội khi vợ “cả gan” xen vào công việc của mình, chồng kiểu này mà lại gặp vợ cũng “muốn làm tướng” thì gia đình sẽ nát như tương. Tuy vậy, nếu cô nào tài nhịn, cam chịu, kiên nhẫn, biết nghe lời, thì cuộc sống gia đình cũng không đến nỗi. Phụ nữ cho rằng hạnh phúc là “không phải lo gì” sẽ có cửa nhà êm ấm cùng người chồng nói trên. Chồng coi vợ như... con Đây thường là những ông chồng lớn tuổi, có địa vị, có tiền bạc, lấy được cô vợ trẻ người non dạ, xinh đẹp nhưng chưa có kinh nghiệm trong cuộc sống gia đình. Thông thường những ông chồng này bao cấp cho vợ từ kinh tế đến tình cảm. Ở bên người chồng như vậy, các cô vợ trẻ như được ở bên những người cha thân yêu. Họ nhõng nhẽo, dựa dẫm, vòi vĩnh và hay làm nũng. Vợ chồng là đôi “chim cu” Một kiểu gia đình lý tưởng. Giữa vợ và chồng có những quy tắc bình đẳng, cùng quyết định mọi vấn đề, đối xử dân chủ như hai người bạn. Họ thường ngang sức, ngang tài, ngang tuổi, có thể hỗ trợ và giúp đỡ nhau trong cả công việc và cuộc sống hàng ngày. Vợ chồng dạng này cũng hay tranh luận, song sau đó hiểu và thương yêu nhau nhiều hơn. Nguồn: thangbom.com Thông thường, khi sung sướng, hạnh phúc người ta thường an nhiên hưởng thụ chỉ những khi đau khổ, buồn phiền, họ mới kêu lên: "Tại sao tôi lại khổ thế này? Tôi đã làm gì nên tội để gánh chịu hậu quả này? Tôi tử tế với mọi người, tôi ăn ở hiền lành, một lòng thờ kính Thượng Đế, sao Thượng Đế không chứng nhận lời cầu nguyện của tôi?" Những câu hỏi này, nếu được lập đi lập lại thường xuyên sẽ làm chúng ta phiền muộn hơn cả bản thân vấn đề gây ra phiền muộn. Đó là vì chúng ta đã tự đưa vai ra gánh vác tội lỗi và mang mặc cảm mình là nạn nhân. Bên cạnh mặc cảm tội lỗi, chúng ta còn tốn biết bao thời giờ để hy vọng điều tốt đẹp hơn. Dù hy vọng rất cần thiết để thúc đẩy chúng ta tiến về phía trước, nhưng nếu hy vọng quá nhiều, chúng ta sẽ đi đến thất vọng. Hy vọng viễn vông là tự tước đoạt quyền được chap nhận và thích nghi với hiện tại. Con người sinh ra đã được lập trình để thích ứng với hoàn cảnh một cách tốt đẹp, nhưng liệu chúng ta có thích ứng được với mọi khó khăn không? Có thể đưa ra một sự kiện có thật để chứng minh: một cô gái bị ung thư ngực, ngoài giải phẫu phải trải qua thời kỳ xạ trị. Biện pháp chữa trị này làm cánh tay cô sưng vù, đau đớn triền miên. Vì thế, cô phải thường xuyên đến phòng vật lý trị liệu. Nhưng ngay cả trong giấc mơ đẹp nhất đời, cô cũng không dám nghĩ bệnh tật đã mang lại tình yêu cho cô vì qua thời gian chữa trị, người chuyên viên vật lý trị liệu đã yêu cô và chẳng những thế, còn cầu hôn cô nữa. Lễ cưới của họ đã diễn ra trong một không khí đầy cảm động. Muốn thích ứng với hoàn cảnh, cần phải có một tư tưởng lạc quan. Một cuộc khảo sát do các nhà nghiên cứu Úc thực hiện đầu tháng Hai năm 2004 với đề tài Tinh thần lạc quan và đời sống của những bệnh nhân ung thư phổi", cho thấy sự lạc quan không giúp kéo dài đời sống của một nhóm bệnh nhân bị ung thư phổi. Những người làm khảo sát đi đến kết luận: vai trò của lạc quan đã bị đánh giá quá cao. Trong lúc nghiên cứu này xem nhẹ vai trò của tư tưởng lạc quan đối với sự lành bệnh, nhiều bác sĩ vẫn ủng hộ quan niệm ý nghĩ lạc quan ảnh hưởng đến chất lượng đời sống. Trong Tạp chí New York Times số ra ngày 22 tháng Hai năm 2004, Dr Abraham Verghese đã viết rằng thật là đơn giản khi nghĩ có những động lực siêu nhiên giúp chúng ta tống khứ bệnh tật; tuy nhiên ý nghĩ lạc quan, hy vọng, sẽ giúp một người sống trong bệnh tật hơn là chết vì bệnh tật. Hy vọng là một điều kỳ diệu mà Emily Dickinson gọi là "Ý nghĩ có cánh". Tuy nhiên, hy vọng cần phải giản dị, thực tế. Thay vì luôn tìm hiểu nguyên nhân vì sao sự bất hạnh đến với mình mà không đến với người khác, thay vì bị ám ảnh bởi bệnh tật và ý nghĩ mình sẽ không bao giờ lành bệnh vì lời cầu xin của mình không tới tai đấng thiêng liêng, hãy lạc quan, hy vọng và tập thích nghi với hoàn cảnh, học hỏi kinh nghiệm sống từ hoàn cảnh. Dưới đây là vài đề nghị giúp bạn giảm được sự căng thẳng tinh thần, sự bi quan khi gặp khó khăn: - Khi gặp khó khăn, hãy tưởng tượng bạn đang lái xe và gặp một chướng ngại vật trên đường. Chướng ngại vật đó không song hành với bạn suốt con đường, vì thế, hãy gạt nó qua một bên. Ngay cả khi phải đi cùng chướng ngại đó, bạn vẫn có thể đi hết lộ trình của mình mà vẫn vui vẻ như thường. Nếu một vấn đề nào đó đang làm bạn nhức đầu, mỗi khi nghĩ tới nó, bạn có thể hét lên: hãy biến đi! - Thay vì nghĩ đến hậu quả thất bại của mình hãy nghĩ đến quãng đời mà bạn đã sống đầy đủ nhất, ý nghĩa nhất. Đừng nghĩ về những thất bại đã qua, những khó khăn sắp tới. cuộc sống không có điểm khởi đầu và cũng không có điểm kết thúc, mỗi người trong chúng ta chỉ hiện diện và tồn tại trong một khoảng thời gian nào đó của cuộc sống mà thôi. Vì thế, hãy sống trong hiện tại và chỉ nghĩ đến hiện tại mà thôi. - Đừng quan tâm đến những điều căng thẳng nhỏ nhặt để tâm trí được rảnh rang đối phó với vấn đề lớn hơn. - Hướng năng lực vào nơi cần sử dụng nhất. - Tận dụng khả năng sáng tạo khi làm một việc gì dù đó là nghề nghiệp hay công việc nội trợ hàng ngày, quan hệ tình cảm, khả năng tiếp xúc v.v.. Nếu cảm thấy đời sống đang bị bào mòn, hủy diệt, hãy sử dụng óc sáng tạo và chuan bị đối phó vớI hậu quả hơn là buông xuôi theo hoàn cảnh. Nếu cần, đừng sợ phải tìm một việc làm mới, thay đổi nơi cư ngụ. Hãy làm tất cả những gì có thể làm để lấy lại nhiệt tình, năng lực. - Hãy cầu nguyện, trong riêng tư hoặc cùng với người khác nếu điều đó làm bạn thấy dễ chịu hơn và giúp bạn lấy lại năng lực. Đừng cầu nguyện chỉ để xin một điều gì từ đấng quyền năng. Không ai, kể cả đấng quyền năng, thích nghe lời cầu xin nài nỉ. - Sử dụng óc hài hước: một vấn đề nghiêm trọng có thể trở thành nhẹ tênh nếu bạn cười. Hãy tự làm vui mình bằng những ý nghĩ riêng của mình. Nghĩ đến hoặc nói về những điều thú vị như thể bạn là một kịch tác gia hài hước. Hơn nữa, ý nghĩ hài hước làm phát sinh những kích thích tố có tác dụng làm bạn khỏe mạnh hơn. - Đừng quá quan tâm về nguyên nhân phát sinh của sự vật mà nên tập trung vào những điều làm bạn vui trong hiện tại. Thay vì thắc mắc, hãy cám ơn cuộc đờI đã mang lại cho bạn những gì bạn đang có. - Hãy đối xử tử tế với người khác vì điều đó sẽ làm bạn vui hơn và cảm thấy hãnh diện về khả năng xử sự của mình nhưng đừng chờ đợi lòng tử tế của mình được đáp trả./- (Theo Bà Debbie Mandel, tác giả cuốn “A Woman’s 7 Steps Program to Reclaim Joy and Spontaneity in Life”) Có hai đứa trẻ thân nhau, một đứa say mê chơi đàn, ước mơ trở thành nhạc sĩ, một đứa thích vẽ, ước mơ trở thành họa sĩ. Nỗi bất hạnh bỗng ập đến. Đứa trẻ mộng tưởng trở thành nhạc sĩ bị điếc tại. Đứa trẻ mong ước trở thành họa sĩ lại bị mù. Hai đứa trẻ đau đớn ôm nhau khóc như mưa, hận cho số phận của mình. Khi đó vừa hay có một cụ già đi qua, nghe thấy lời than vãn, khóc lóc của hai đứa trẻ. Cụ dừng lại, hiền tự khuyên bảo chúng : - Một cháu hỏng tai, nhưng mắt lại còn sáng vì sao không chuyển sang học vẽ? Còn các cháu hỏng mắt, nhưng tai vẫn còn tinh tường vì sao không chuyển sang học đàn ? Hai đứa trẻ nghe lời cụ già, bỗng lóe lên tia hy vọng. Chúng lau khô nước mắt, bắt đầu làm theo lời cụ già coäng hoøa xaõ hoäiỉ bảo . Nói có lẽ cũng cảm thấy kỳ lạ. Đứa trẻ chuyển sang học vẽ dần dần lại cảm thấy do tai điếc mà không phải nghe những lời tán dương nhăng cuội, gây phiền nhiễu … Đứa trẻ học đàn dần dần cũng cảm thấy do mắt chẳng phải nhìn biêt bao thứ vô vị, mà chuyên tâm học đàn. Quả thật, đứa trẻ bị điếc đã trở thành họa sĩ, và đức trẻ hỏng mắt cũng đã trở thành một nhà chơi đàn giỏi. Một hôm, nhà họa sĩ và nhà chơi đàn lại gặp cụ già đã cho lời khuyên ngày nào. Chúng cảm động tỏ lòng cảm ơn cụ. Nhưng cụ già hiền hậu cười bảo : - Không cần cảm ơn ta mà nên cảm ơn chính các cháu ấy. sự thật cho thấy rằng, số phận khi làm tắc nghẽn đường này thì thường thuờng vẫn còn dành lại một con đường khác. Cho nên, bất cứ khi nào cũng đều không được hận thù số phận, mà cần dựa vào chính mình. Tục ngữ Việt Nam có câu: “Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài”! (Theo báo Phụ nữ Việt Nam số 23/1995 5 BÀI HỌC QUAN TRỌNG CỦA CUỘC ĐỜI Nguồn: friends4rever.informe.com Bài số 1: Bài học về sự quan tâm Trong tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp. Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: “Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng ta?”. Một câu hỏi không có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy! Thật ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao mà tôi có thể biết được tên cô ta cơ chứ? Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống. Cuối giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư rằng: “Liệu ông có tính điểm cho câu hỏi cuối cùng kia không?”, ông ta trả lời: “Chắc chắn rồi”, rồi ông nói tiếp: “Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ đều quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ là một nụ cười hay một câu chào”. Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này, và tôi cũng không bao giờ quên tên của người phụ nữ đó, cô Dorothy. Bài số 2: Bài học về sự giúp đỡ Trong một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã 11h30 khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất liên hồi vào mặt, cố hết sức vẫy vẫy cánh tay để xin đi nhờ xe. Một chiếc xe chạy vút qua, rồi thêm một chiếc xe nữa, không ai để ý đến cánh tay dường như đã tê cứng vì lạnh cóng. Mặc dù vậy, bà lão vẫn hy vọng và vẫy chiếc xe kế tiếp. Một chàng trai da trắng đã cho bà lên xe. (Mặc cho cuộc xung đột sắc tộc 1960). Bà lão trông có vẻ rất vội vã, nhưng cũng không quên cám ơn và ghi lại địa chỉ của chàng trai. Bảy ngày trôi qua, cánh cửa nhà chàng trai tốt bụng vang lên tiếng gõ cửa. Chàng trai ngạc nhiên hết sức khi thấy một cái tivi khổng lồ ngay trước cửa nhà mình. Một lá thư được đính kèm, trong đó viết: "Cảm ơn cháu vì đã cho bà đi nhờ xe vào cái đêm mưa hôm ấy. Cơn mưa không những đã làm ướt sũng quần áo mà nó còn làm lạnh buốt trái tim và tinh thần của bà nữa. Rồi thì lúc đó cháu đã xuất hiện như một thiên thần. Nhờ có cháu, bà đã được gặp người chồng tội nghiệp của mình trước khi ông ấy trút hơi thở cuối cùng. Một lần nữa bà muốn cảm ơn cháu đã không nề hà khi giúp đỡ bà." Cuối thư là dòng chữ: “Chân thành - Bà Nat King Cole”. Bài số 3 - Bài học về lòng biết ơn Vào cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này: Ngày nọ, Jim - tên của cậu bé - sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạng tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ đến. Chỉ vài phút sau, một người nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: “Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa quả ạ?”. “50 xu“, cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: “Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?”. “35 xu”, người phục vụ vẫn kiên nhẫn trả lời cậu bé mặc dù lúc đó khách vào cửa hàng đã rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về. Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi - Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô. Bài số 4: Bài học về sự tự giác và trách nhiệm Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi. Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường. Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: “Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây”. Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá. Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt. Bài số 5: Bài học về sự hy sinh Đã lâu lắm rồi, nhiều năm đã trôi qua, khi tôi còn là tình nguyện viên tại một bệnh viện, tôi có biết một cô gái nhỏ tên Liz - cô ấy đang mắc phải một căn bệnh rất hiểm nghèo. Cơ hội sống sót duy nhất của cô là được thay máu từ người anh trai 5 tuổi của mình, người đã vượt qua được cơn bạo bệnh tương tự một cách lạ thường nhờ những kháng thể đặc biệt trong cơ thể. Bác sĩ đã trao đổi và giải thích điều này với cậu bé trước khi yêu cầu cậu đồng ý cho cô em gái những giọt máu của mình. Lúc ấy, tôi đã nhìn thấy sự lưỡng lự thoáng qua trên khuôn mặt bé nhỏ kia. Cuối cùng, với một hơi thở thật sâu và dứt khoát cậu bé đã trả lời rằng: “Cháu đồng ý làm điều đó để cứu em cháu”. Nằm trên chiếc giường kế bên em gái để thuận tiện hơn cho việc truyền máu, cậu bé liếc nhìn em gái và đôi mắt ngời lên niềm vui khi thấy đôi má cô bé hồng lên theo từng giọt máu được chuyền sang từ người cậu. Nhưng rồi, khuôn mặt cậu bỗng trở nên tái xanh đầy lo lắng, cậu bé ngước nhìn vị bác sĩ và hỏi với một giọng run run: “Cháu sẽ chết bây giờ phải không bác sĩ?” Thì ra, cậu bé non nớt của chúng ta đã nghĩ rằng: cậu ta sẽ cho cô em gái tất cả máu trong người mình để cứu cô ấy và rồi cậu sẽ chết thay cô. Bạn thấy không, sau tất cả những hiểu lầm và hành động của mình, cậu bé đã có tất cả nhờ đức hy sinh... Cuộc sống có câu: “Hãy cho đi thứ bạn có, rồi bạn sẽ được đền bù xứng đáng”. |
|
|
Posted by VinhLong Bishop's House
Hosted by Web Hosting Cong Giao - www.conggiaovn.net Webmaster: tgmvinhlong@gmail.com Site designed by tgmvl |