Mừng Thọ 100 tuổi
Đức Cha Antôn
Nguyễn Văn Thiện
Nguyên Giám Mục
Giáo Phận Vĩnh Long

Mọi thư từ, bài vở, tin tức,
xin gởi về địa chỉ:
pettham@gmail.com
MỤC VỤ THIẾU NHI
Đôi ḍng gi?i thi?u
Tin Giáo H?i toàn c?u và Giáo Ph?n
M?c v?
Suy ni?m L?i Chúa
Ph?ng V?
Giáo Lư Công Giáo
Truy?n Giáo
Thánh Nh?c
Các Trung Tâm Hành Huong
Bác ái - Xă h?i
Tài li?u nghiên c?u
Mi?n Tây Nam B?
N? cu?i b?ng mu?i thang thu?c b?
Liên k?t Web

Nguyệt San Mục Vụ | Giáo Lý Viên
Gia Đình
| Ơn Gọi | Quới Chức | Giới Trẻ | Thiếu Nhi

Ngày Thiếu Nhi GPVL
2005 | 2006 | 2007 | 2008 | 2009 | 2010

Tài Liệu Học Hỏi
2006 | 2007 | 2008 | 2009 | 2010


Tháng 1 | Tháng 2 | Tháng 3 | Tháng 4 | Tháng 5 | Tháng 6
Tháng 7 | Tháng 8 | Tháng 9 | Tháng 10 | Tháng 11 | Tháng 12

ĐIỀU CHƯA DÁM NÓI VỚI CHA MẸ

Con thật hãnh diện khi được bạn bè bảo cón là người may mắn. Con lớn lên trong sự vất vả của cha và tình thương bao la của mẹ. Cha mẹ đã giành cho con những gì tốt đẹp nhất. Bạn bè con đã phân bì đến mức ghen tỵ vì con là đứa con một. Mọi tình thương đã đổ dồn nơi con. Con thấy mình trở thành trung tâm cho sự lo lắng vỗ về của bao người tự lúc nào không hay. Đằng sau những điều mà nhiều người cho là may mắn con thấy đời mình cũng lắm chênh vênh. Sự chênh vênh trong đời con là có phần trách nhiệm của cha mẹ.

Con sống ích kỷ

Thuở nhỏ con được cha mẹ cưng chìu. Con muốn cái gì cha cũng cho, thích cái gì mẹ cũng chìu. Tình thương ấy con nào đâu dám chối bỏ. Có điều cha mẹ không bao giờ nói với con “Con à, biết đón nhận thì phải biết cho đi!”. Con đã nhận rất nhiều để rồi con chỉ sống cho riêng con. Những thứ đồ chơi con tích góp được đã trở thành một kho tàng quý giá, bất khả xâm phạm. Con đã tự hào với chúng bạn vì mình đã có nhiều ưu tiên. Con đã xem thường những đứa khác vì nó chẳng có gì hơn. Con đã tự tách mình để sống trong thế giới chỉ có mình ta. Bức tường vô hình con đã tự dựng nên để ngăn cách mọi người. Giờ đây con phải đối diện với mọi người bằng những cái nhìn không chút thân thiện.

Con không có thói quen giúp đỡ cho người. Khi phải dành chút tiền giúp cho người nghèo khó, con đã thấy khó chịu vô cùng. Cha mẹ ơi, dẫu biết giúp người là điều tốt, nhưng sự cho đi của con sao mà khó quá! Phải chăng cha mẹ đã không tập cho con thói quen “cho đi” từ nhỏ để giờ này con biết mình là người sống quá nhỏ nhen?

Con sống ngang tàng

Vì là trung tâm tình thương trong gia đình, con nghĩ mình lúc nào cũng là quan trọng. Sự xúc phạm của người khác đối với con cho dù là nhỏ nhoi con cũng thấy là rất lớn. Con không tha thứ được cho người. Con sống với mọi người lúc nào cũng cho mình là kẻ trên, không bao giờ chịu thua hay nhường nhịn kẻ khác.

Giờ học lớp con thường “cúp cua”. Thánh lễ nhà thờ con không tới dự. Con có nhiều lý do để biện minh cho sự lười biếng của mình. Sự lười biếng giờ con lãnh lấy kết quả là không biết gì với đời, không biết sống với người, không biết có bổn phận nào đối với Thiên Chúa. Không đạo đức lại thiếu hiểu biết con đã bắt đầu sống ngang tàng, không cần đến ai. Những lời nhắc bảo khuyên dạy giờ đã để ngoài tai. Con đã trở nên “cứng đầu” chỉ vì tre già khó uốn.

Con không tự lập

Ngày nay ai cũng biết cuộc sống tự lập là đáng tuyên dương. Mỗi người hãy đứng vững trên đôi chân của mình! Lời khuyên ấy như lời nhắn gửi chân thành cho những người muốn sống trưởng thành. Đã lâu con đứng nhờ đôi chân của cha mẹ nên giờ con mới thấy đôi chân mình quá yếu ớt khi phải đứng mình con. Dù đã lớn khôn, khi đối diện một điều khó khăn con không có một quyết định nào là dứt khoát. Phải chăng sự lưỡng lự của con là kết quả của một thời gian dài chỉ biết sống cậy dựa vào người khác.

Cha mẹ ơi! Những điều con nói đây là một sự thật xuất phát từ tận đáy lòng con. Xin cha mẹ đừng trách cứ con. Còn biết bao điều con muốn nói với cha mẹ. Hẹn dịp nào con sẽ rỉ tai. Điều sau cùng con muốn nói là xin cha mẹ đừng chìu con quá mức. Hãy nói với con những lời tốt đẹp. Hãy sửa dạy con khi con va vấp lỗi lầm. Và hãy cho phép con là con để con có cơ hội trưởng thành và đứng vững trước cuộc sống còn nhiều bấp bênh.

 
  Trở lên đầu trang