Vị khách thứ :
 

Website Traffic Statistics

 



 

GIÁO DỤC GIA ĐÌNH THEO TRUYỀN THỐNG

Mục tiêu giáo dục là việc đào luyện con người có đạo đức, có kiến thức, có khả năng với kỹ năng kỹ xảo tinh vi để xây dựng xã hội đầy tình người, bảo vệ và phát huy sự sống, văn minh tiến bộ…

Giáo dục Kitô Giáo là đào luyện các Kitô hữu mến Chúa yêu người, sống đạo đức thánh thiện, nhiệt tình phục vụ mọi người cách hiệu quả, xây dựng xã hội Việt Nam tốt đẹp, xây dựng Hội Thánh Việt Nam đạo đức thánh thiện, mang lại lợi ích tối đa cho mọi người. Nắm vững định hướng như vậy, chúng ta cùng đọc Thư Chung Hội Đồng Giám Mục Việt Nam số 37 : “Đặt vấn đề giáo dục Kitô Giáo tại Việt Nam có nghĩa là đặt vấn đề phát huy truyền thống văn hoá Việt Nam. Dân tộc chúng ta luôn tự hào về tinh thần hiếu học, tôn Sư trọng Đạo. Truyền thống ấy, nếu trong quá khứ đã góp phần làm phong phú nền văn hoá Việt Nam và sản sinh những danh nhân làm vẻ vang đất nước, thì nay phải trở thành một trong những tiêu chí của nền giáo dục Kitô giáo tại Việt Nam”.

Giáo dục gia đình Việt Nam đầm ấm, chúng ta không quên dân tôïc Việt Nam phát xuất từ một gia đình: Lạc Long Quân và Aâu Cơ sống đoàn kết yêu thương làm chủ và khai thác tài sản thiên nhiên một cách khéo léo, từ rừng sâu núi cao đến biển xa hải đảo, để tạo cảnh sống sung túc, gây dựng một dãi gian sơn gấm vóc Việt Nam oai hùng. Gia đình Việt Nam chân chỉ một vợ một chồng gắn bó quấn quít nhau như trầu cau, yêu thương đùm bọc lẫn nhau, luôn giúp nhau thăng tiến, thành công trên đời. Gia đình này nằm trong đại gia đình, ông bà, cha mẹ, con cái gần gũi, thậm chí chung sống dưới một mái ấm gia đình thân thương trong tình hiếu thảo: trên thuận, dưới hoà “Công cha như núi Thái Sơn- Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra…”anh chị em coi như thủ túc (tay, chân), gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau nghĩa là chị ngã em nâng. Con người trong gia đình như hạt muối giữa đại dương. Người trong gia đình hoàn toàn thông cảm, chia sẻ, phục vụ lẫn nhau giúp nhau thành công, mang lại danh thơm tiếng tốt cho nhau. Thế hệ đi trước hy sinh tài bồi cho thế hệ đi sau: “Hy sinh đời bố, củng cố đời con”. Con cháu sống tốt đẹp, hữu ích làm “nở mày nở mặt, rạng danh cho ông bà cha mẹ”, “trâu chêùt để da, người ta chết để tiếng”.

Việc giáo dục vốn là việc của cha mẹ, ông bà cha mẹ đào luyện cho con cháu biết sống: nghĩa-lễ-trí-tính, cần kiệm liêm chính, chí công, vô tư. Con trai thì trung, hiếu. Con gái cần : công-dung-ngôn-hạnh…Chính con cháu sống hiếu thảo sẽ trọng kính yêu mến vâng lời, cộng tác, phụng dưỡng ông bà cha mẹ, cùng giúp ông bà cha mẹ tự tu dưỡng bản thân, chính ngôn định phận.

Gia đình công giáo đầm ấm, vì một mặt sống theo truyền thống dân tộc, mặt khác cũng sống theo mẫu gương gia đình nazareth. Mẫu gương tận tình yêu mến phụng sự Chúa và yêu thương phục vụ mọi người, sống theo tình mến.

Ước gì mọi thành viên trong gia đình đầm ấm đều sống đức mến trọn hảo “Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tuông, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả.”(Icor 13,4-7). Gia đình đầm ấm là gia đình sống trọn nghĩa yêu thương. Yêu thương là chu toàn lề luật Thiên Chúa, là lõi tuỷ văn hoá Việt nam.

PHÁT HUY - PHÁ HỦY

Ở một làng kia, đầu làng có một tấm bảng rất đẹp với dòng chữ rất to “Ấp văn hóa” sừng sững, uy nghi giữa trời đất. Mọi người trong làng đều rất hãnh diện về nó.

Một ngày nọ, có một người ở phương xa về thăm quê. Nhìn thấy gần tấm bảng, một cảnh vô cùng tấp nập: một đám người í ới. Thì ra là họ đang đánh nhau. Đi thêm một đoạn nữa, anh lại thấy một cảnh khác cũng tấp nập không kém đám trước: nhiều người loạng choạng xoay quanh một sòng bạc, tiếng chửi thề nói tục xen lẫn tiếng cãi cọ vang rõ mồn một. Thì ra là một đám giỗ. Và còn không biết bao “cảnh đẹp” bày ra trên đường về tới nhà.

Quá ngạc nhiên vì những gì mình đã gặp, anh hỏi người nhà:

-Tại sao ấp mình được mênh danh là ấp văn hóa?
- Tại anh chưa rõ đó thôi. Bây giờ người ta rất tiến bộ, mọi sự đã được “nâng cấp” hết rồi. Chẳng hạn: ngày xưa đánh số đề thì cần phải ghi giấy, trả tiền mặt. Bây giờ chỉ cần một cú điện thoại di đông là đủ. Ngày xưa đá gà phải xem màu, xem tướng, phải tới trường gà, thủ tục rất rườm rà. Ngày nay, chỉ cẩn thoả thuận qua di động, rồi hẹn nhau ở một điểm nào đó, chỉ cần 5 phút là đã phân thắng bại. Chuyện vui chơi, giải trí mà còn tiến bộ đến thế!

Trong sinh hoạt hàng ngày, người ta cũng tỏ ra rất có ý thức. Chẳng hạn, mấy người có tiền, có nhu cầu uống cà phê, uống bia cũng ngại người khác cho mình là khoe khoang, trưởng giả, nên cũng rất tế nhị đi vào những quán nghèo, đến nỗi đèn không đủ sáng để mà uống. Từ trẻ con đến người lớn, người ta có thể “văng tục hóa” văn chương của mình. Còn nhiều và còn nhiều sự khác nữa….dân làng mình văn minh đến thế, thì ấp mình được mệnh danh là ấp văn hóa thì có gì là quá đáng ?

À, ra là thế…!!!
Thật đáng buồn thay cho thực tại mà chúng ta đang sống!

Trong khi các nhà chức trách cố hết sức để kéo mọi người lên sao cho ngang tầm thế giới, thì nhiều người cố giả điếc làm ngơ, thậm chí còn làm hại những nổ lực ấy, khi buông mình theo những thói tầm thường, xấu xa.

Cha ông chúng ta đã dày công để tạo một nền văn hiến bốn ngàn năm cho con cháu được hãnh diện. Thế mà giờ đây, với những gì chúng ta đã thể hiện, chúng ta đã phá hỏng công trình đó.

Đã thưa dần những lời nhã nhặn, dạ thưa và những lời cảm ơn lịch sự. Có còn không tinh thần tôn sư trọng đạo? Nhân, lễ, nghĩa, trí, tín còn trong tâm trí được mấy người?

Là người Kitô hữu Việt Nam, chúng ta may mắn nhận được hai nền giáo dục. Chúng ta đã tiếp nhận nó thế nào? Chúng ta đã thể hiện nó ra sao?

Là những Kitô hữu Việt Nam, xin đừng để công trình cha ông ra hư hoại, đừng phá hỏng nó ! Hãy gìn giữ và phát huy truyền thống của cha ông! Tại sao ta lại vô tâm, buông mình vào những tầm thường, đáng chê trách? Tại sao ta lại đang tâm phá hỏng khi người khác cố công xây? Tại sao ta lại dửng dưng khi bị người khác khinh thường?

Hãy cố gắng trở thành một Petrus Ký hay một Hàn Mặc Tử, để dân tộc và Giáo Hội được vẻ vang.

 

CỨU LẤY LƯƠNG TÂM

Cạnh làng tôi có một gia đình trẻ, có thể coi là thành đạt trong việc làm ăn. Gia đình có mở tiệm thuốc bán rất chạy, chồng là y sĩ, vợ là nữ hộ sinh. Niềm vui của họ lại tăng thêm khi sinh được một cậu quí tử rất dễ thương.

Ngày tháng cứ trôi qua, việc làm ăn của họ ngày càng phát đạt, đứa bé càng lớn càng kháu khỉnh và hiếu động. Bà con ai cũng trầm trồ.

Thế là mười năm đã trôi qua. Một ngày nọ, hai vợ chồng vừa đi làm về thì thấy khắp nhà máu me lay láng….xác những chú gà con nằm tứ tung, mỗi con chết một kiểu: con thì bị chặt đầu, con thị bị mổ bụng, con thị bị phanh thây ra thành từng mãnh…..hỏi ra mới biết thủ phạm không phải ai xa lạ mà chính là cậu quí tử đã làm!

Nguyên do là vì lo làm ăn nên vợ chồng thường xuyên vắng nhà không có giờ chăm sóc con cái, phần thì có tiền, có của, thương con nên con đòi gì được nấy nên cậu quí tử không lo học hành mà cứ thuê băng video về xem, lâu dần bị nhiễm những hình ảnh chém giết trong những phim bạo lực và giờ đây có lẻ cậu muốn thử cảm giác khi thực hiên những hành động đó là như thế nào!

Đã đành người xưa có câu : “nhân chi sơ tính bản thiện”, thế nhưng ông bà ta cũng dạy : “gần mực thì đen…”. Khi tạo dựng con người, Thiên Chúa đã không tiền định cho người này là thánh nhân, người kia là kẻ tội lỗi nhưng do hành vi của mình mà họ sẽ là kẻ lành hay người dữ, mà hành vi, xét cho cùng, được chi phối bởi cái tâm của mỗi người.

Cái tâm con người khi mới sinh ra là thiện, thế nhưng nó không phải là một đối tượng bất biến, vô nhiễm nhưng nó là một khả thể, rất tế nhị và nhạy cảm tựa như mặt nước tĩnh lặng nhưng chỉ cần một làn gió nhẹ cũng đủ làm nó gợn sóng, vì vậy chúng ta phải hết sức giữ gìn.

Khổ thay, chúng ta đang sống trong một xã hội quá nhiều xáo động và ô nhiễm, có thể nói ô nhiễm cách trầm trọng và toàn diện. Đã nhiều lần trên báo đài người ta phản ảnh về tình trạng ô nhiễm nguồn nước, không khí…. Đó là những ô nhiễm vật chất mà người ta thấy được, còn một thứ ô nhiễm khác nguy hiểm hơn đó là ô nhiễm về tinh thần mà ít ai nghĩ tới, nó chính là nguyên nhân làm lu mờ ánh mắt tâm linh và giết chết lương tâm con người.

Chúng ta đang sống trong thời đại vật chất làm chủ tinh thần, cơ sở hạ tầng chi phối kiến trúc thượng tầng, kinh tế đóng vai trò quyết định thì lương tâm rõ ràng đang hấp hối. Bảo vệ lương tâm là việc cấp thiết hơn bao giờ hết mà mỗi người chúng ta phải làm. Muốn được như thế cần phải dạy cho con người biết thế nào là thiện, ác, đúng, sai, thế nào là cao thượng, thế nào là thấp hèn, cái gì đáng trọng, cái gì đáng khinh…

Các loài động vật khi phải đấu tranh sinh tồn, chúng có thể ăn thịt đồng loại. May thay con người thì không như vậy, vì con người còn có lương tâm mà Thiên Chúa đã phú bẩm. Thế nhưng nếu chúng ta để cho lương tâm chết đi, lúc đó con người cũng sẽ chẳng khác gì con vật, cũng sẽ ăn thịt hút máu đồng bào mình để sinh tồn.ss

 

 


Web GiaophanVinhLong





Mọi thư từ, bài vở, tin tức,
xin gởi về địa chỉ:

pettham@gmail.com

 
Posted by VinhLong Bishop's House
Hosted by Web Hosting Cong Giao - www.conggiaovn.net
Webmaster: tgmvinhlong@gmail.com

Site designed by tgmvl