Vị khách thứ :
 

Website Traffic Statistics

 



 

CHÚA NHẬT XIII THƯỜNG NIÊN
Mc 6, 1 - 6

Anh chị em thân mến.

Có lần xem báo, tôi nhìn thấy những phóng viên Việt Nam khen một người ngoại quốc, biết làm đẹp cho nơi họ đến du lịch. Họ làm đẹp bằng cách nhặc tất cả những rác mà họ nhìn thấy trên đường họ đi, những nơi họ dừng chân. Tại sao vị khách du lịch đó lại làm thế? Vì ông ta nhìn thấy được sự tốt đẹp, giá trị của những danh lam thắng cảnh, nên ông ta không thể chịu được những sự ô uế chung quanh nó. Như vậy còn biết bao nhiêu người khác, họ cũng nhìn thấy, nhưng họ không thể hành động vì họ không hiểu hết giá trị của nơi mà họ đang ở.

Cũng còn rất nhiều người, những cư dân chung quanh đó, hằng ngày họ cũng đến đó, nhìn thấy cảnh đẹp, nhưng họ không còn thấy đẹp nữa, vì nó ở gần bên họ nên giờ đây nó trở thành quá tầm thường, cho đến đỗi họ cũng cộng tác vào trong việc làm giảm giá trị của phong cảnh mà bao nhiêu người mơ ước và tìm đến để chiêm ngưởng.Quen quá, hóa thường. Đó là tâm trạng bình thường của con người đối xử với nhau.

Chúa Giêsu cũng bị người thời bấy giờ đối xử với Ngài như thế. Bao nhiêu người mơ ước chờ đợi để gặp Ngài, nghe Ngài giảng dạy, được chửa bệnh, chứng kiến phép lạ . . . nhưng những người đồng hương thì khác. Trước mắt họ là một con người bình thường, xuất thân không có gì đặt biệt. Xét về nguồn gốc thì không chút danh phận gì. Thế mà giờ đây, con người đó lại rao giảng và nói đến những điều cao quí, những điều mà họ đang trông chờ, nhưng không phải trông chờ một người như thế mang đến cho họ, một con người mà họ quá biết rỏ về nguồn gốc, xuất thân.

Họ đã quá đóng khung niềm tin của mình, họ đã tô vẽ nên một tôn giáo cho mình, họ cũng quá tự phụ về những gì mình hiểu biết. Nên họ không thể chấp nhận thực tại trước mắt, thực tại mà Thiên Chúa gởi đến cho họ theo Thánh Ý của Ngài. Họ quá biết rỏ về con người Giêsu này, nên họ chỉ chấp nhận những gì họ nhìn thấy được qua sự hiểu biết của mình. Ngoài ra họ không thể chấp nhận được, vì họ quá khinh thường những gì mình thấy hằng ngày.

Chúng ta tiếc rẽ thay cho những người được gọi là đồng hương của Ngài thời bấy giờ. Họ không thể nhận ra được niềm hạnh phúc đang ở kề bên. Họ cũng không sẵn sàng đón nhận điều mà bao nhiêu người thời bấy giờ tìm kiếm. Cả chúng ta là những người trong hiện tại của thời đại mới, chúng ta cũng đang ao ước là người đồng hương của Chúa Giêsu, để chúng ta sẵn sàng đón nhận Ngài. Niềm ao ước thật chính đáng, nhưng hơi xa vời. Vì hiện tại, không những chúng ta là người đồng hương, mà còn hơn thế nữa, chúng ta là những người bạn, là người con được Ngài yêu mến, Ngài hy sinh chính mạng sống Mình cho chúng ta được sống.

Nói đến chắc mỗi người hơi giật mình. Chúng ta cùng nhau nhìn lại đời sống của một người đồng hương nơi bản thân mỗi người chúng ta. Là một người đồng hương, một người con thế mà có những lúc chúng ta có lắng nghe những gì Ngài dạy bảo đâu, mặc dù chúng ta vẫn giữ đạo, vẫn đi dự lễ, vẫn làm những việc đạo đức. Đó là những điều không thể thiếu được trong đới sống của người Công Giáo. Nhưng nhiều khi chúng ta làm vì nhu cầu riêng tư, vì ý muốn cá nhân. Nếu khi tham dự thánh lễ, có điều gì không hợp với ý nghĩ của mình, thử hỏi chúng ta sẽ phản ứng ra sao? Trong đời sống hằng ngày, chúng ta sống niềm tin như thế nào? Bao nhiêu người chung quanh, chúng ta biết rất rỏ, biết từng nhu cầu cần thiết của họ, biết khả năng và biết cả con người của họ.

Chính vì thế có những lúc, chúng ta không thể chấp nhận dù chỉ một lời nhắc nhở, hay một lời van xin. Cũng có những lúc chúng ta xử sự như những người đồng hương của Chúa Giêsu cách đây 2000 năm: chúng ta không thể chấp nhận những gì không theo đúng với ý nghĩ của mình. Chính vì thế mà cho đến bây giờ Thiên Chúa không thể thực hiện được một phép lạ nào nơi con người của chúng. Nếu nhìn rỏ thêm nữa chúng ta cũng thấy Chúa Giêsu ngạc nhiên vì chúng ta cứng tin. Vì biết bao điều lạ, biết bao lời giảng đạy, biết bao việc làm mà Ngài đã dùng chính những con người tầm thường bên cạnh chúng ta, ngay trước mắt chúng ta. Nhưng chúng ta vẫn không thay đỗi cách sống của mình, chúng ta không nhận ra được Chúa trong cuộc sống, trong những người bên cạnh, để hành động đúng với những gì Ngài dạy bảo.

Chúng ta cùng nhau cầu xin Chúa cho chúng ta biết nhận ra Chúa trong cuộc sống, qua những người chúng ta gặp gỡ.

CHÚA NHẬT XIV THƯỜNG NIÊN 
Mc 6, 1 - 6

Ngày sabbat, Chúa Giêsu vào giảng dạy tại hội đường. Đa số rất ngạc nhiên. Họ nói: bởi đâu ông ta được như thế … Và vì lẻ đó, họ không tin vào Ngài … (Mc 6, 2-3).

Chúa Giêsu trở về làng quê mình là Nadareth; vào ngày sabbat, Người vào hội đường mà giảng dạy. Bà con và đồng hương của Chúa, lúc đầu ngạc nhiên về sự khôn ngoan của Người. Rồi từ sự ngạc nhiên nảy ra óc ganh tị, coi thường: đây không phải là Giêsu, con bác thợ mộc, là người cùng sống chung trong làng với ta sao?

TM ghi: Họ không tin và còn xúc phạm đến Chúa … Người làng Nadareth tưởng rằng họ biết rõ Chúa Giêsu; thực ra họ chỉ biết lý lịch, biết cái võ bên ngoài của Người mà thôi. TM mời gọi chúng ta suy niệm chủ đề này trong ngày Chúa nhật hôm nay.

Thời nào cũng thế, căn bệnh hình thức, bệnh lý lịch cũng tồn tại trong xã hội, ngay trong thời đại văn minh nữa. Chúa Giêsu khi trở về quê nhà, giảng dạy, đã không được đón tiếp nồng hậu, lại còn bị coi thường; điều này không phải khó hiểu. Trước hết vì Chúa Giêsu không xuất thân từ trường lớp kinh sư, biệt phái, đầu mục. Nhóm người này rất được kính trọng, vì họ học hành qua trường lớp hẳn hoi, nên khi xuất thân họ được mọi người kính nể. Tuy nhiên mọi kinh sư, ký lục, biệt phái hầu hết đều là những người tham lam, ích kỷ, quá chuộng hình thức, bè phái… Chính Chúa Giêsu sau này khi giảng dạy, đã chê trách họ là mồ mã tô vôi, chỉ có cái võ đẹp đẻ bên ngoài , mà tâm hồn đầy cái xấu cái ác …

Ở Việt nam, ai đã từng sống qua thời bao cấp, cũng đều hiểu rất rõ về căn bệnh lý lịch này. Lý lịch tốt mới được vào Đại học, vào làm các cơ quan nhà nước … Cho dù người đó không có tài. Ở đây chúng ta không bàn về chính trị, chỉ đưa ra làm thí dụ thôi… Thời Chúa Giêsu cũng thế. Đất nước Do thái chỉ toàn đồi núi, nên sống bằng nông nghiệp hay chăn nuôi sẽ không dễ gì làm giàu mau và chắc. Con đường học hành khoa bản, dù là học về đạo, sẽ là con đường tiến thân dễ dàng và chắc chắn, nếu chịu khó, siêng năng … Các đầu mục kinh sư , họ giết Chúa Giêsu sau này, ngoài lý do vì Chúa chê trách họ, còn một lý do sâu xa nên thượng tế Caipha mới nói: “ Thà một người chết thay cho toàn dân, còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt… ” (Ga 11, 50).

Đây là lời Caipha nói tiên tri về cái chết của Chúa Giêsu, với tư cách là Thượng tế năm đó; nhưng tự thâm tâm, Caipha chỉ muốn bảo vệ phe nhóm của ông, quyền lợi vật chất của ông và thành phần lãnh đạo tôn giáo thời đó mà thôi. Họ sợ, nếu ảnh hưởng của Chúa Giêsu lớn mạnh, còn ai nghe theo họ nữa (Ga 11, 18); nhất là khi họ mất uy tín với dân chúng, họ sẽ mất hết quyền lợi béo bở mà họ đang hưởng … Chúa Giêsu chê trách họ thật rất đúng … 

b. Suy niệm:  
* Ta tin vào Chúa Giêsu Kitô dựa vào điều nào? Vào hiểu biết cá nhân, vào thành kiến của mình , hay dựa vào niềm tin của Hội Thánh, hay vào ơn sũng của Chúa Thánh Thần?

* Chúa Giêsu không làm phép lạ tại quê nhà,vì Chúa không muốn áp bức lòng tin của họ. Dú là Thiên Chúa, dù yêu thương con người vô cùng, TC vẫn luôn tôn trọng tự do của họ. TC không thể làm ngược lại chính mình, là Đấng Chân Thiện Mỹ. Chính vì thế, khi con người sữ dụng tự do mình có, để từ chối ơn Chúa, con người phải tự trả giá về việc này, không thể đổ thừa cho ai được.

ĐGS KHÔNG ĐƯỢC ĐÓN NHẬN Ở QUÊ HƯƠNG
Mc 6,1-6

1. Sau khi thụ phong linh mục, trong thời gian chưa nhận nhiệm sở, cha sở quê tôi nhờ tôi đi mục vụ bệnh nhân, ông bà già mà tôi đem Mình Thánh Chúa rất là đạo đức, nhưng không may, họ có đứa con trai nát rượu. Khi tôi bước vào nhà, ông bà này kính cẩn chào MTC và tôi. Trong khi đó, người con trai này nói rằng : “Cha má tuổi tác cao như thế kia mà lại phải chào một “đứa con nít” (ám chỉ tôi) ! Rồi anh ta lại hỏi tôi : “Cha má tôi bệnh, đem đi nhà thương trị không hết, ông cho cha má tôi Xức Dầu, rước Chúa mà có khỏi bệnh không?”. Tôi chỉ nói với anh, bây giờ tôi phải thực hiện nhiệm vụ của tôi cho ông bà, còn anh muốn biết như thế nào về việc này thì xin mời hôm nào đến nhà xứ để cùng trao đổi.

Chuyện này làm tôi liên tưởng đến Đức Giêsu (ĐG) bị những người đồng hương khinh dễ khi trở về quê hương của mình để giảng dạy. Thời đã qua và cho đến ngày nay vẫn còn nhiều người chưa tin nhận ĐG là Thiên Chúa, coi thường các Lời dạy của Người cũng như các Bí Tích do Người lập, khinh miệt những thừa tác viên của Giáo Hội…! Và dĩ nhiên họ phải gánh lấy hậu quả của việc này.

2. Lần giở những trang Tin Mừng, chúng ta dễ thấy trước khi ĐG trở về quê hương để giảng dạy như đoạn TM vừa nghe, Người đã giảng dạy nhiều nơi và làm rất nhiều phép lạ như dẹp tan sóng gió, chữa người bị quỷ ám, cứu con gái ông Giairô sống lại, chữa bà bị loạn huyết… Đã có những người đồng hương nghe danh tiếng của Người : "Bởi đâu ông ta được như thế? Ông ta được khôn ngoan như vậy, nghĩa là làm sao? Ông ta làm được những phép lạ như thế, nghĩa là gì? “ (câu 2). Nhưng khi họ nghĩ đến nguồn gốc tầm thường của Người : con bà Maria, con bác thợ mộc Giuse… họ không tin Người nữa, phủ nhận tất cả những gì Người làm trước đó ! Nhìn vào việc Người làm, nghe lời Người giảng, họ nghĩ rằng có thể đây là Đấng Messia, nhưng tại sao Đấng Messia lại xuất thân từ một gia đình tầm thường như thế ? Chính bởi định kiến (ý nghĩ riêng có sẵn) và thành kiến (nhận xét không hay đã thành nếp, khó đổi) về ĐG đã khép lòng tin của họ lại.

Vì họ cứng lòng nên ĐG không thể làm phép lạ, không phải vì Người không có quyền phép, nhưng phép lạ và đức tin phải liên hệ chặt chẽ với nhau, nếu không tin phép lạ thành vô ích ! Mỗi lần ĐG làm phép lạ, thường Người đòi hỏi kẻ lãnh nhận phải có lòng tin : “Hỡi con, đức tin của con đã chữa con” (Mc 5,34).

3. Như những người Do thái xưa, lắm khi chúng ta bị trói buộc bởi cái nhìn hạn hẹp của mình về một ĐG quá khiêm hạ, cho nên chưa xác tín vào Lời Chúa dạy, các Bí Tích Người lập. Cũng bởi định kiến và thành kiến chúng ta thiếu lòng tôn trọng các thừa tác viên của Giáo Hội, nhất là những người thân quen, hay biết rõ nguồn gốc, gia đình của họ… như dân gian ta có câu :”Gần Chùa gọi bụt bằng anh” hay “Bụt nhà không thiêng”. Cũng chính định kiến và thành kiến cũng có thể trói buộc chúng ta làm chúng ta không thể nhận ra được điều hay của người khác để mình học hỏi. Cũng có khi vì nhìn một người khác với định kiến và thành kiến khiến ta cho rằng họ không thể tốt hơn đuợc cho nên không giúp đỡ, tạo điều kiện cho họ vươn lên.

4. Do người đồng hương không có cái nhìn đúng về ĐG, nên Máccô ghi rõ tuy Người không làm phép lạ, nhưng Người cũng đặt tay trên một vài người bệnh và chữa lành họ, nghĩa là Người vẫn tỏ quyền năng của mình. Tiếp sau đó Máccô cũng ghi ĐG tiếp tục đi sang các làng chung quanh mà rao giảng (x, Mc 6,6) ; người tông đồ cũng vậy, không được nản lòng dù việc rao giảng có được đón nhận hay không, thậm chí còn bị chê ghét. Như người gieo giống, khi gieo có hạt rơi vào đất xấu, nhưng cũng sẽ có hạt rơi vào đất tốt sinh hoa kết quả. Vậy cứ phải làm việc tông đồ lúc thuận lợi cũng như khi gặp khó khăn, và sẽ có ngày thấy được hiệu quả của việc tông đồ này.

5. Định kiến và thành kiến về ĐG đến lúc sẽ phải nhường chỗ cho sự thật về Người. Giờ thì những người đồng hương của ĐG không đón nhận Người, rồi đến lúc cả dân tộc của Người cũng từ chối Người, nên Người phải lãnh án tử, nhưng đến lúc sự thật phải được tỏ sáng. Tin Mừng ghi lại khi ĐG trút hơi thở cuối cùng, cảnh tượng hãi hùng đã diễn ra (màn trong Đền Thờ xé đôi, mồ mã bật tung, nhiều vị thánh sống lại…) khiến viên đại đội trưởng chỉ huy cuộc hành hình Người phải thốt lên : “Quả thật, người này là Con Thiên Chúa” (Mc 15,39). Nhưng quá muộn, vì họ đã thực hiện xong bản án giết ĐG.

6. Chúng ta thấy rất rõ tại hại của định kiến và thành kiến trong đời sống xã hội và tâm linh. Xin Thiên Chúa ban Thần Khí của ĐG Phục Sinh soi dẫn để mỗi người trong chúng ta khỏi mắc phải định kiến và thành kiến trong cuộc sống, hầu có thể tạo được tương quan tốt đẹp đối với Thiên Chúa và tha nhân.

 

 


Web GiaophanVinhLong





Mọi thư từ, bài vở, tin tức,
xin gởi về địa chỉ:

pettham@gmail.com

 
Posted by VinhLong Bishop's House
Hosted by Web Hosting Cong Giao - www.conggiaovn.net
Webmaster: tgmvinhlong@gmail.com

Site designed by tamle