Vị khách thứ :
 

Website Traffic Statistics

 



 

CHÚA NHẬT VI THƯỜNG NIÊN
Lc 6,17.20-26

Anh chị em thân mến.

Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta nhìn thấy rất nhiều điều trái ngược nhau. Cũng như tôi nhìn thấy có những người dường như rất nghèo khổ, họ dường như không có việc làm, không có được mái nhà để trú thân, không có được bữa cơm cho xứng đáng. Nhưng tôi cũng dường như nhận ra rằng: họ không có gì phải lo lắng; lúc nào họ cũng có chai rượu bên mình và một vài người bạn đồng cảnh, họ uống, rồi ngã lưng ra ngủ, vừa tỉnh dậy thì đã có chai rượu bên cạnh nữa rồi. Họ đã đóng kín cuộc đời lại, có vẽ như họ cảm thấy đã đầy đủ với cuộc sống như thế, nên những lời khuyên, những lời hướng dẫn không thể lọt vào đời sống của họ được. Họ không thấy có gì cần thay đỗi trong cuộc sống như thế.

Đồng thời cũng có những người, hằng ngày phải lo toan với bao nhiêu công việc, không để phung phí thời gian. Làm việc bên ngoài để có đồng tiền cho cuộc sống. Về gia đình họ còn bao nhiêu trách nhiệm, nào là lo cho con cái, lo trau dồi cuộc sống, còn giúp được những người bên cạnh khi cần thiết. Họ là những người không phải giàu lắm, nhưng cũng không đến nỗi phải thiếu ăn. Họ là những người biết làm cho cuộc sống mỗi ngày được hoàn thiện hơn bằng những gì mình đang có trong hiện tại.

Nhìn những người như thế thì đâu là người được chúc phúc theo như Lời Chúa mà chúng ta vừa nghe. Có lẽ chúng ta bỡ ngỡ và lo lắng, vì dường như Thiên Chúa của chúng ta không muống cho con cái mình có được đời sống tốt đẹp nơi trần gian. Dường như TC muốn cho những người con của Ngài phải đau khổ, nghèo đói và không được quyền vươn lên. Nhìn thoáng qua thì như thế. Nhưng nếu chịu để tâm, chịu lắng nghe thêm, suy nghĩ thêm và tìm hiểu thêm chút nữa, thì những lời chúc phúc thật chính đáng. Những nghèo khó, than khóc, đói khổ, bị oán trách. Đó là những gì con người chúng ta luôn mang nó bên mình, đó cũng là những gì là khiếm khuyết của con người. Nếu con người nhìn thấy được những khiếm khuyết đó, cố gắng hoàn thiện, chạy đến với Chúa, để từng ngày những khiếm khuyết được bù đấp. Mỗi lần được bù đấp, được đong đầy như thế là mỗi lần được nhận ân phúc. Còn nếu con người không nhìn thấy được những gì thiếu thốn, những cần thay đỗi.

Nếu con người tự mãn với cuộc sống hiện tại mà không cần lắng nghe, không cần hoàn thiện. Đó là con người đã tự đóng kín cửa lại, không để cho những gì bên ngoài có thể vào để làm cho họ nên tốt hơn. Đó là những người giàu có, no nê và luôn vui cười với những lời nịnh hót bên tai. No nê vui cười vì đã thỏa mãn với những khát vọng riêng tư ngông cuồng mà mình đã đạt được, và giàu có với những nguồn lợi bất chính, nhưng vẫn bằng lòng và thỏa mãn vì thấy mình hơn được người khác.

Nếu con người biết lắng nghe những lời nói chính đáng để thay đỗi đời sống cho tốt. Nếu con người biết tìm những gương sáng, những gương sống tốt đẹp của người xưa để noi theo. Đó là những người đói khát, những người nghèo khó. Vì đói, vì nghèo, nên họ mới tìm cách đong đầy cuộc sống của mình khi có thể. Mọi người nhìn vào, với con mắt người đời thì dường như họ là những người đau khổ bần cùng. Nhưng thật sự họ đang hạnh phúc vì họ biết mở rộng cửa của mình để đón nhận, họ đã biết mở rộng đôi tai để lắng nghe và làm cho cuộc sống mình được hoàn thiện. Họ biết mở rộng tâm hồn để đón nhận những ai muốn đến. Họ biết giang cánh tay để đón nhận và ban phát khi cần thiết, như thế họ được xứng đáng lãnh nhận lời chúc phúc.

Còn chúng ta, những người đang ngồi đây, chúng ta cho mình là những người đáng nhận lời chúc phúc hay lời chê trách. Mỗi người để ra một ít phút suy nghĩ và nhìn lại những việc làm của mình trong cuộc sống. Chúng ta có như những người tự mãn và lười biếng, với chai rượu của sự ít kỷ, hẹp hòi, tranh chấp bên cạnh, để rồi chúng ta bị chất men đó làm cho say sưa, không còn nhìn thấy được chính mình. Hay chúng ta là những người đang mỗi ngày, muốn làm cho cuộc sống mình được hoàn thiện hơn, với những gì tốt đẹp mà Thiên chúa đòi hỏi.

Chúng ta cùng nhau cầu xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết chọn cuộc sống xứng đáng, để được nhận lãnh những lời chúc phúc của Ngài.

HẠNH PHÚC THẬT.
Lc 6,17.20-26

Theo quan niệm cổ xưa trong Kinh Thánh, người hạnh phúc, người được Chúa thương là người ngay ở đời này được sống lâu, được đông con nhiều cháu, được có nhiều của cải... thế nhưng ngay trong chính cuộc sống của dân Do Thái họ vẫn chứng kiến có nhiều người công chính phải khốn khổ, bị khinh chê, bị bách hại... Như vậy, quan niệm về một Thiên Chúa thưởng phạt công minh có gì đó còn bị che khuất? Còn có gì đó ẩn khuất trong niềm tin vào Thiên Chúa của dân Do Thái? Phải chăng hạnh phúc chỉ là sống lâu, phải chăng hạnh phúc là có nhiều của cải, có đông con nhiều cháu....? chúa Giêsu trong Tin Mừng Luca được đọc hôm nay đưa ra cho chúng ta những mẫu mực để ta được hạnh phúc thật và nó như hoàn toàn trái nghịch với những khuôn mẫu hạnh phúc mà con người quan niệm.

Theo quan niệm của con người, người hạnh phúc là người có nhiều của cải, có công việc ổn định, thành đạt trong cuộc sống... nhưng Chúa Giêsu đưa ra bốn khuôn mẫu người hạnh phúc là người nghèo, là đói, là khát, là bị oán ghét, bị khai trừ, bị xỉ vả. Còn những người bất hạnh là giàu có, là no nê, là vui cười, là được ca tụng. Tại sao có sự đối nghịch như thế, có phải Chúa Giêsu muốn cho con cái mình mãi nghèo, mãi khóc than. Chắc chắn không phải thế, nếu phải thì Chúa Giêsu đã không nói “ Ai bỏ mọi sự mà theo Ta thì ngay ở đời này sẽ được gấp trăm ” . Nhưng điều Chúa muốn nhấn mạnh và nói đến là những người nghèo, những người đau khổ... là những người dễ dàng nhận Chúa là cùng đích, Chúa là tất cả vì họ như không thể bám víu vào những của cải phù hoa vật chất. Chính Chúa là nguồn mạch của hạnh phúc, tất cả tiền tài danh vọng chỉ là phương tiện đưa ta đến hạnh phúc thật, nếu ta biết sử dụng nó để mưu cầu cho hạnh phúc thật. Thật ra những gì con người tưởng là hạnh phúc chỉ là những hạnh phúc chóng qua, không có giá trị vĩnh cửu và nếu con người cố bám víu vào nó có thể dẫn tới vong thân. Trong cuộc sống ta mơ ước được cái này ta tưởng chắc là hạnh phúc nhưng khi đạt được rồi ta lại muốn cái cao hơn, quý hơn, giá trị hơn và luôn luôn như vậy. Chỉ trong Thiên Chúa mới có hạnh phúc thật, hạnh phúc vĩnh cửu. Đối với Chúa Giêsu nếu con người biết sử dụng của cải, danh vọng, quyền lực để phục vụ tha nhân, phục vụ nhân loại theo đúng ý Chúa thì làm sao có thể gọi đó là bất hạnh được, chắc chắn họ sẽ tìm được hạnh phúc thật, hạnh phúc vĩnh cửu. Cũng vậy nếu vận dụng những khó khăn, đau khổ để tín thác vào Chúa, dâng tất cả cho Chúa, để tăng thêm đức tin, lòng trông cậy sẽ tìm được hạnh phúc mai sau còn nếu gặp khó khăn, nghèo khổ mà cứ cay đắng oán trách Chúa, nguyền rủa người đời, nguyền rủa số phận thì nghèo khó như vậy làm sao gọi là phúc cho được.

Trong bài đọc I Tiên Tri Giêrêmia cũng đưa ra sự bất hạnh của những ai tin tưởng vào người đời. Trong lịch sử dân Do Thái đã chứng minh điều đó. Khi họ trung tín với Thiên Chúa thì họ được hạnh phúc, được Thiên Chúa che chở. Còn khi dân bỏ Chúa chạy theo các thần ngoại bang, chạy theo của cải vật chất thì họ bị ngoại bang xâm chiếm, phải lưu đày.... Chúa Giêsu qua lời rao giảng của Ngài, hạnh phúc mà Ngài mời gọi và trao ban là hạnh phúc Nước Trời, hạnh phúc nơi Thiên Chúa. Tất cả những gì thế gian cho là hạnh phúc thì mỏng giòn chóng qua. Vậy phải chăng Chúa Giêsu muốn nói hạnh phúc chỉ có được ở đời sau. Không phải như thế. Hạnh phúc mà Chúa ban bắt đầu thực hiện ngay từ hôm nay trong cuộc sống này, thứ hạnh phúc mà con người phải biết cởi mở đón nhận ơn huệ Thiên Chúa ban, không do sức riêng của con người, ơn huệ Thiên Chúa ban cho con người hiệp thông với Thiên Chúa, hạnh phúc là mở lòng ra đáp lại lời mời gọi của Thiên Chúa cách tự nguyện. Chúa Giêsu là người đã sống trọn vẹn các mối phúc. Ngài sống nghèo, Ngài chịu đau khổ, Ngài chịu đói khát, Ngài chịu xỉ vả....nhưng trong mọi sự Ngài luôn hiệp thông với Chúa Cha nên mọi sự Ngài đón nhận như ơn ban của Cha ban cho Ngài.

Người Kitô hữu chúng ta sống trong thế giới phải biết xây dựng thế giới này ngày một văn minh, tiến bộ giàu đẹp hơn. Nhưng không vì thế mà chúng ta coi nó như là cùng đích mà ta phải tiến về, mà ta phải đánh đổi tất cả chỉ vì muốn đạt được nó. Nhưng chúng ta biết rằng Thiên Chúa ban mọi sự cho chúng ta để qua tất cả mọi sự đó chúng ta biết ca tụng và tôn thờ Thiên Chúa là cùng đích mọi loài và là nguồn hạnh phúc thật. Hy vọng mọi người chúng ta biết đặt đúng giá trị của những của cải vật chất, của các loài thụ tạo trước mặt Đấng Tạo Hoá là Thiên Chúa Toàn Năng.

HẠNH PHÚC ĐÍCH THỰC
Lc 6,17.20-26

Con người luôn khao khát được hạnh phúc. Đó là khao khát chính đáng. Nhưng làm sao để có được hạnh phúc đích thực. Người ta thường nói: “ Cái gì cũng có cái giá của nó ” . Trong cuộc sống có rất nhiều điều để ta lựa chọn. Ta sẽ được hạnh phúc hay bất hạnh tuỳ theo sự lựa chọn của mình. Phụng vụ Lời Chúa Chúa nhật hôm nay chỉ cho ta con đường để đạt được hạnh phúc đích thực.

Vì yêu thương con người chúng ta mà Thiên Chúa luôn muốn cho chúng ta được hưởng hạnh phúc. ngay từ thuở ban đầu lúc tạo dựng Thiên Chúa đã đặt để con người trong tình trạng hạnh phúc tuyệt hảo. Thế nhưng thật đáng tiếc ông bà nguyên tổ đã đánh mất. Do đó Thiên Chúa tìm mọi cách để cứu con người. Cụ thể, Lời Chúa hôm nay trong bài đọc 1 tiên tri Giêrêmia cho biết: “ Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào ĐỨC CHÚA, và có ĐỨC CHÚA làm chỗ nương thân. Người ấy như cây trồng bên dòng nước, đâm rễ sâu vào mạch suối trong, mùa nóng có đến cũng chẳng sợ gì, lá trên cành vẫn cứ xanh tươi, gặp năm hạn hán cũng chẳng ngại, và không ngừng trổ sinh hoa trái. ” (Gr 17, 7 - 8)

Rồi trong bài Tin mừng Chúa Giêsu nói: “ Phúc cho anh em là những kẻ nghèo khó, vì Nước Thiên Chúa là của anh em. Phúc cho anh em là những kẻ bây giờ đang phải đói, vì Thiên Chúa sẽ cho anh em được no lòng. Phúc cho anh em là những kẻ bây giờ đang phải khóc, vì anh em sẽ được vui cười. Phúc cho anh em khi vì Con Người mà bị người ta oán ghét, khai trừ, xỉ vả và bị xoá tên như đồ xấu xa. Ngày đó, anh em hãy vui mừng nhảy múa, vì này đây phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao ” (Lc 6, 20 - 23)

Có phải Chúa Giêsu khuyến khích ta phải đói khổ, phải nghèo, phải chịu sỉ nhục...mãi không?

"Chính Thiên Chúa là nguồn mạch của mọi hạnh phúc đích thực. Không có Ngài thì không có hạnh phúc đích thực. Những gì con người tưởng là hạnh phúc chỉ là nhất thời và chóng qua, không có giá trị vĩnh cửu và có thể làm cho con người bị vong thân. Nếu biết sử dụng những gì mà người ta cho là hạnh phúc ở đời này như tiền bạc của cải, danh vọng quyền lực để phục vụ nhân loại, phục vụ anh chị em theo đúng ý Chúa thì sẽ có hạnh phúc vĩnh cửu, còn nếu không thì hạnh phúc đó sẽ trở thành tai hoạ cho mình. Ngược lại, cũng thế nếu biết vận dụng những khó khăn, đau khổ đời này như một phương thế tích cực để tín thác vào Chúa, để gia tăng đức tin và lòng bác ái thì rủi may sẽ trở nên phúc phần mai sau. Còn nếu cứ ngồi đó mà nguyền rủa phận đời, oán trách Thiên Chúa, cay đắng với đời thì chắc chắn không bao giờ có hạnh phúc”. (Sưu tầm)

Như vậy, trên hết mọi sự ta hãy luôn nhớ đặt niềm tin và lòng trông cậy vào Thiên Chúa là vững chắc nhất, là lựa chọn khôn ngoan nhất. sự lựa chọn này sẽ đưa ta tới hạnh phúc đích thực. Và đó cũng là ước muốn của Thiên Chúa dành cho mỗi người chúng ta.

HẠNH PHÚC & ĐAU KHỔ
Lc 6,17.20-26

“Hỡi anh em là những người có Phúc, vì Nước Trời là của anh em..” (Lc 6, 20)

Hoàng đế Napoléon, người hùng chinh phục cả Âu Châu, vị hoàng đế lừng danh của Nước Pháp, đã có một câu nói đáng ghi nhớ. Lúc ông bị đày sang đảo St. Hélène và sắp đến ngày tàn của cuộc đời, người viết tiểu sử của ông, một hôm đến hỏi ông: “xin ngài cho biết trong cuộc đời của ngài, ngày nào là ngày hạnh phúc nhất ?” Napoléon chậm rải trả lời: “Tôi nhớ rất rõ, ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời của tôi, đã xảy ra cách đây lâu lắm, khi tôi còn bé, đó là ngày tôi Rước Lễ lần đầu.”… Kinh nghiệm sống của Napoléon cho chúng ta thấy, dù đầy danh vọng, giàu sang trần gian, ông cũng không có hạnh phúc thật sự. Ông chỉ có hạnh phúc thật, khi ông có Chúa mà thôi. Qua bài Tám mối phúc trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cũng nói đến một thứ hạnh phúc chân thật như thế.

a.Thời Cựu Ước: Người ta không hiễu rõ, khi cho rằng giàu có là do Thiên Chúa ban thưởng, còn nghèo khó là vì Thiên Chúa trừng phạt hoặc do: “cha ăn mặn, con khát nước” hoặc do người lớn gây nên. Các tiên tri Isaia, Amos, Daniel, sách Châm ngôn…đã cực lực lên án quan niệm này và cho rằng: người nghèo không hẳn là bị Chúa phạt; họ còn là người khiêm tốn, tin tưởng phó thác nơi Chúa; họ là người đáng để ta quan tâm hơn…

Thời Tân Ước : Chúa Kitô còn nói rõ ràng hơn qua “phúc cho ai sầu khổ, họ sẽ được ủi an” (Mt 5, 5); và “phúc cho anh em là kẻ nghèo khó, vì nước Thiên Chúa là của anh em” (Lc 6, 20). Chúa Giêsu còn nhấn mạnh, đặc biệt qua thái độ yêu thương người nghèo khó, bé mọn. Người còn kêu gọi quyết liệt: phải từ bỏ của cải để theo Ngài (Mt 16, 24), đồng thời mạnh mẽ cảnh báo nguy cơ to lớn của giàu sang. Thánh Luca còn ghi lại các giáo huấn khắt khe về tiền của: Tiền là tên bất lương (Lc 16, 9), làm con người thành khờ dại (Lc 12, 15), ngăn cản ta vào Nước Trời; do đó các môn đệ phải từ bỏ tất cả mà theo Chúa Kitô. Qua bài Tin Mừng này, Chúa muốn khích lệ người nghèo khó, khổ đau; đồng thời cảnh cáo nghiêm khắc những người giàu có mà thiếu lòng bác ái , không san sẻ với anh em kém may mắn…

b. Mới nghe qua, có lẻ nhiều người trong chúng ta chắc lưỡ i và than: giữ đạo sao mà khó quá? Làm sao vào Nước Trời được đây? Thực ra muốn vào Nước Trời không phải là chuyện dễ, vì chính Chúa Giêsu cũng nói: muốn vào Nước Trời phải chiếm đoạt bằng sức mạnh. Hơn nữa, vì Nước Trời quá cao quí, nên người muốn vào phải có thái độ dứt khoát chọn lựa như người tìm ngọc quí, tìm kho báu vô giá . Tìm được rồi, vì hiểu giá trị “liên thành” của nó, nên người ta có thể sẳn sàng bán đi mọi thứ mình có để mua cho được ngọc quí, hay để đổi cho được kho báu đó. Chúa cũng nói: lời lãi cả thế gian mà thiệt mất linh hồn nào được ích gì. Nếu để đổi lấy của cải trần gian chỉ là của tạm bợ, mà ta còn uổng phí công sức, ngày giờ, huống chi để mua cho được sự sống vĩnh cữu, ta còn phải hi sinh của đời này hơn nữa. Các thánh là những người khôn ngoan nhất vì đã biết chọn lựa hạnh phúc chân thật là Nước Trời.

c. Gợi ý sống và chia sẻ:

* Chúa chúc phúc cho người nghèo, người đau khổ, không phải vì muốn con người muôn đời phải nghèo, phải khổ đau, song là để cho chúng ta hiểu, tiền bạc danh vọng trên đời này, chưa phải là cái đem lại hạnh phúc thật, chưa phải là cái quý nhất. Ta có hiểu và nghĩ như thế không?

* Giữ đạo Chúa không phải là chối bỏ sự giàu sang, của cải ở đời. Nhưng phải biết sử dụng của cải cho đúng và xem đó như phương tiện sống chư không phải là mục đích sống. Vì đối với mỗi người Kitô hữu chúng ta chỉ có một mình Thiên Chúa mới là gia nghiệp vĩnh cữu và là cùng đích của đời người.

HẠNH PHÚC ĐÍCH THỰC
Lc 6,17.20-26

1. Trong dịp Tết, ta thường chúc nhau an khang – thịnh vượng, ta cũng thường nghe câu “xóa đói, giảm nghèo”. Chính Đức Giêsu trong bước đường rao giảng, khi thấy dân chúng vì đi theo mình mà đói khát đã làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi dân. Giáo Hội từ xưa đến nay vẫn theo gương Đức Giêsu không những xoa dịu những đau đớn về tinh thần, mà còn làm hết sức để xoa dịu những đau khổ của con người cụ thể là thực hiện những việc từ thiện, góp phần đẩy lui nghèo đói. Thế nhưng trong đoạn Tin Mừng chúng ta vừa nghe, nếu như theo thánh Mátthêu thì ghi tám lời chúc phúc của Đức Giêsu, ta thường gọi là “Tám mối phúc thật”. Còn ở đây, Luca ghi lại bốn lời Chúa chúc phúc cho những người nghèo, đói, khóc, bị ngược đãi và bốn lời cảnh cáo cho những người giàu, no đủ, vui cười và được ca tụng! Như vậy chúng ta phải hiểu lời Chúa hôm nay như thế nào? Phải chăng Chúa khuyến khích chúng ta nghèo, khổ…? Phải chăng hạnh phúc đích thực của ta là nơi tiền bạc của cải ?

2. Ta có thể ghép bốn lời chúc phúc và bốn lời cảnh cáo thành bốn cặp tương phản nhau : Nghèo-giàu, đói-no, khóc-cười, bị ngược đãi-được ca tụng. Những cặp đối nghịch nầy có thể quy vào cặp thứ nhất, bởi vì với con mắt người đời người nghèo thường hay đói khát, khóc lóc, bị ngược đãi và người giàu thường được no đủ, vui cười, được ca tụng.

Một điều ai cũng dễ nhận ra rằng tuy tiền của không thể mua được tất cả, nhưng nó rất cần cho đời sống của con người. Tự thân tiền của không tốt cũng chẳng xấu. Xấu tốt là do con người sử dụng nó. Người ta thường nói “tiền của là đầy tớ tốt, và là ông chủ xấu”. Quả đúng thế, tiền của là đầy tớ tốt khi ta biết sử dụng nó để giữa ta với tha nhân, giữa ta với Thiên Chúa được tương quan tốt hơn. Ngược lại, là đầy tớ xấu khi vì nó mà ta xa Chúa, xa anh em. Như vậy, dù ta giàu hay nghèo không quan trọng cho bằng thái độ của ta đối với của cải bạc tiền.

3. Đức Giêsu nói : “Phúc cho anh em là những kẻ nghèo khó”. Cái phúc của người nghèo không phải hệ tại ở việc không có tiền của, mà chính yếu là không bận tâm về những của cải chóng qua đời nầy nhưng hướng tới những giá trị của sự sống đời đời. Điều đó được chứng tỏ khi : dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, luôn phó thác vào Thiên Chúa quan phòng (x. Mt 6,25-34); dù nghèo mà vẫn trung thành giữ Lề Luật của Thiên Chúa; dù nghèo mà không tham lam, không lỗi đức công bằng ; dù nghèo, mà vẫn rộng rãi trong việc đóng góp việc chung, như bà góa và hai đồng tiền nhỏ (x. Lc 21,1-4. Có thể nói từng thành viên gia đình Nagiarét (Chúa Giêsu, Đức Mẹ và thánh Giuse) là mẫu gương cho những người nghèo của Thiên Chúa.

Cũng có những Kitô hữu chọn nếp sống thanh bần, nghèo tự nguyện, như các ẩn sĩ, các tu sĩ… thật đáng cho chúng ta trân trọng. Không phải những người nầy không biết giá trị của tiền của, nhưng họ nhận ra rằng chỉ duy nơi Thiên Chúa mới là nguồn hạnh phúc thật. Họ từ bỏ tiền của để trở nên giống Đức Giêsu hơn, Đấng rất giàu có mà lại hạ mình mang thân phận người nghèo.

Tuy nhiên cũng có những người nghèo mà thật đáng trách. Đó là những người nghèo mà do lười biếng. Có những người nghèo tiền, nghèo của nhưng lại giàu dục vọng, tham lam… thì không thể là phúc được, vì như thế không được gì đời này lẫn đời sau !

4. Thiên Chúa đã cho con người làm chủ vũ trụ vạn vật nầy (x. St 1,26.28), cho nên con người phải có trách nhiệm làm cho nó trở nên sung túc, tươi tốt hơn. Vì vậy giàu có là biểu hiện sự chúc phúc của Thiên Chúa, nếu việc giàu có đó do siêng năng lao động, do làm ăn lương thiện mà có. Ngược lại giàu có mà do gian lận, do tham ô, xảo trá thì thật là đáng trách.

Người giàu cũng được xem là phúc nếu nhận ra rằng tiền của chỉ là phương thế cho cuộc sống. Họ biết sử dụng cách hợp lý tiền của cũng như quảng đại trong việc tông đồ. Kinh thánh kể lại bà Gioanna, vợ ông Khuda quản lý của vua Hêrôđê, bà Susanna và nhiều người khác nữa, đã lấy của cải mình mà giúp đỡ Đức Giêsu và các môn đệ Người (x. Lc 8,3). Hay như các tín hữu khá giả đã chia sẻ cho những người nghèo thời lời khuyên của các tông đồ (x. 2Cr 8,14). Còn ngược lại, hưởng thụ của cải cách ích kỷ và làm ngơ trước nỗi đau khổ của người khác, như ông phú hộ và Lazarô nghèo khó (x. Lc 16,19-31) thì thật là đáng trách. Cũng vậy, nếu ai đó coi tiền của là nơi nương tựa vững chắc thì quả là ngu xuẩn, như câu chuyện người phú hộ không khôn, chỉ lo cậy dựa vào của cải, lo xây thêm kho lẫm, nhưng chưa kịp hưởng thụ thì đã chết (Lc 12, 16-21)!

5. Thực tế trong cuộc sống, tuy không phải hết đúng cho mọi người, người có nhiều tiền của thường cậy dựa vào tiền của, bị trói buộc bởi tiền của. Người ít tiền của có thể được thanh thoát hơn. Chính vì vậy lời Chúa qua Tin Mừng Luca hôm nay khuyên chúng ta nên có một chọn lựa, thà chọn sự giàu sang, no đủ đời sau hơn là sự giàu sang no đủ đời nầy. Người ta thường nói “ cái nết đánh chết cái đẹp”, hay “tốt gỗ hơn tốt nước sơn”, phần nào qua đó cho chúng ta hiểu rằng không những ở nơi người đời mà nhất là dưới mắt Thiên Chúa, giá trị của con người không hệ tại ở người đó giàu hay nghèo, có của cải ít hay nhiều… mà ở chỗ là người đó có sống đúng với phẩm giá con người, xứng danh là con Thiên Chúa hay không?

Đời sống của người Kitô hữu là một hành trình tiến về nhà Cha trên trời. Mỗi người có điều kiện, hoàn cảnh riêng, người giàu đi con đường của mình, người nghèo cũng phải đi con đường của mình, không ai thế cho ai được. Điều quan trọng là dù giàu hay nghèo, ta phải biết dùng những gì mà Thiên Chúa ban cho để đạt hạnh phúc nước Trời.

 

 


Web GiaophanVinhLong





Mọi thư từ, bài vở, tin tức,
xin gởi về địa chỉ:

pettham@gmail.com

 
Posted by VinhLong Bishop's House
Hosted by Web Hosting Cong Giao - www.conggiaovn.net
Webmaster: tgmvinhlong@gmail.com

Site designed by tamle