|
|
CHÚA NHẬT MÌNH MÁU CHÚA Thường thì khi yêu thương ai chúng ta muốn ở gần, kề cận bên người mình thương. Nhiều khi chỉ cần ở bên nhau, nhìn nhau là tâm hồn thấy đủ, chẳng cần phải nói nhiều lời. Có cách gần gũi như giữa bạn hữu thân tình với nhau. Có cách thân mật như giữa vợ chồng gần nhau. Tuy nhiên tất cả đều giới hạn ở chỗ tuy gần nhau, nhưng vẫn chỉ ở bên nhau, ở ngoài nhau mà thôi. Bằng một sáng kiến tuyệt vời, sáng kiến của một Vị Thiên Chúa, vượt quá mọi suy nghĩ, mọi phương thế của người phàm, Chúa Giêsu bày tỏ tình yêu của người một cách tuyệt đỉnh khi lập Phép Thánh thể, để ở lại với chúng ta, trước khi về trời. Thật vậy, khi nói: “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy” (Ga 6,56) Chúa Giêsu không chỉ muốn ở gần, mà còn ở trong những người thương mến, khi họ rước Chúa. Mỗi khi rước Mình và Máu Thánh Chúa, chúng ta không biến Chúa thành thịt máu chúng ta, theo cách thông thường chúng ta ăn uống lương thực làm của nuôi thân xác, nhưng Chúa Phục sinh sẽ biến đổi chúng ta một cách nào đó nên giống Chúa, Đấng ba lần thánh, Nguồn hạnh phúc viên mãn, Sự Sống đời đời. Như vậy, khi ban Phép Thánh Thể, Thiên Chúa muốn ban điều trọn hảo cho những người mà Chúa yêu thương. “Yêu nhau là muốn điều tốt cho người mình yêu”, Thánh Tôma Aquinô đã nói như vậy. Chúa ngự trong tâm hồn những ai rước Chúa với lòng tin tưởng, trông cậy và yêu mến, chẳng những để biến họ nên giống Chúa, mà còn để đem lại hạnh phúc cho họ là sự sống đời đời, vì Chúa chính là Nguồn Sự Sống. “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống" (Ga 6,51). Sống hoài, sống mãi, là nỗi khát khao của con người mọi thời. Muốn được sống đời đời thì phải sống với Chúa, sống trong Chúa, sống nhờ Chúa, qua việc rước Chúa. Chúa ở đâu, Chúa cũng muốn người được Chúa yêu thương ở đấy và sự sống đời đời là điều kiện cần thiết để những ai được Chúa yêu thương và yêu thương Chúa được sum họp muôn đời với Thiên Chúa Ba Ngôi. Phép Thánh Thể là sáng kiến của một tình yêu tuyệt đỉnh mà Chúa dành cho hết mọi người, nếu chúng ta biết tin vào Chúa (Ga 6,35-36) và ăn uống Mình Máu Thánh Chúa (Ga 6,51). Xin cho chúng con biết đáp trả lòng yêu thương vô bờ của Chúa bằng việc siêng năng dự lễ, viếng Thánh Thể và năng rước lễ một cách sốt sắng. Amen CHUYỆN TÌNH CAO CẢGa 6,51-58 Trong quyển “ Sống Một Nghệ Thuật ” có một chuyện tình được xếp vào hàng chuyện tình đẹp nhất Trung Quốc 2006: Một ông cụ 70 tuổi đã tự tay đẽo 6.000 bậc thang để giúp người vợ 80 tuổi của mình trèo lên núi, hay nói đúng hơn đó là cái hang mà họ đã sống 50 năm qua. 50 năm trước, chàng trai Liu Guojiang đem lòng yêu Xiu Chaoqing, một goá phụ đã có con. Quá mệt mỏi bởi những lời đàm tiếu, chống đối, ngăn trở của gia đình, bạn bè, họ đã bỏ nhà lên hang động này sống ẩn dật để được trọn vẹn yêu nhau. “Anh có chắc là không hối tiếc không?”. Đó là câu hỏi Xiu thường hỏi chồng. “Chừng nào chúng mình còn làm việc cần cù, cuộc sống chắc chắn sẽ tốt lên” . Đó là câu trả lời của Liu. Vâng, sức mạnh của tình yêu là thế đó. Không có điều gì có thể quật ngã được sức mạnh ấy. Tình yêu nơi nhân loại chính là hình bóng của tình yêu nơi Thiên Chúa. Và nơi Thiên Chúa, tình yêu cũng được cụ thể hoá bằng hành động. “Thiên Chúa đã yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một mình cho thế gian... để nhờ Người Con nầy mà thế gian được cứu” (Ga 3,16-17). Tột đỉnh của tình yêu ấy là cái chết đau thương của Đức Giêsu trên thập giá, “Ngài đã tự hiến mình để trở nên của ăn của uống cho toàn dân”. Vâng, Con Một Thiên Chúa, Đức Giêsu Kitô đã nói: “Ta là bánh hằng sống từ trời xuống... Bánh Ta ban tặng chính là thịt Ta đây, để cho thế gian được sống” (Ga 6,51). Điều gì mà khó hiểu và man rợ như vậy? Ăn thịt người ư? Sao có thể như thế được? Chúng ta không thể hiểu đoạn văn một cách thô sơ và hết sức con người như thế. Nhưng nếu hiểu cách đó thì cũng không có gì đáng sợ lắm đâu! Chẳng phải nàng Thoại Khanh đã từng lóc thịt mình để nuôi mẹ chồng hay sao? Cái uyên thâm của câu chuyện này là lòng hiếu thảo tuyệt vời của nàng dâu. Cái cảm động trong câu chuyện tình của ông Liu là tình yêu mãnh liệt của hai ông bà. Vượt trên tất cả, cái đáng ca tụng ngàn đời trong hành động nuôi dân bằng chính Thịt Máu của Đức Kitô là tình yêu Thiên Chúa dành cho nhân loại. Nó đẹp và cao quý hơn bất cứ thứ tình cảm nào khác là bởi vì bản thân là Thiên Chúa nhưng Ngài đã hạ mình, thí mạng cho đám tội nhân là chúng ta. Ngài đã cho ta được tái sinh và tham dự vào thiên tính của Ngài đang khi chúng ta còn trong cõi chết. Đức Giêsu về trời không có nghĩa là chấm hết mọi hoạt động của Ngài nơi trần gian. Ngài vẫn ở với chúng ta, nơi Bí tích Thánh Thể. Qua tay vị Linh mục, Ngài từng ngày hiện diện trong tâm hồn con người, trở nên cao lương mỹ vị cho cuộc lữ hành về Nước Trời của con người. Bao lâu trên trái đất này còn con người thì Đức Giêsu vẫn nhẫn nại hiến tế chính mình cho họ, trong đó có bạn vào tôi. Tôi không thể hiểu được điều huyền nhiệm trong những hành động của Thiên Chúa. Tôi cũng không cắt nghĩa được những lời nói trong Kinh Thánh một cách rõ ràng như các nhà thần học. Nhưng có một điều tôi không bao giờ sai lầm là Thiên Chúa đã - đang và sẽ yêu tôi, cho dù tôi bất xứng đến mức nào. Ngài yêu tôi trước khi tôi yêu và nhận ra Ngài. Ngài đến với tôi cả khi tôi từ chối Ngài. Ngài cứu vớt tôi ngay lúc tôi chẳng hy vọng. Ngài xem tôi là bạn hữu trong lúc tôi không đáng là tôi tớ. Ngài yêu tôi trọn vẹn trong tất cả những điểm tốt và hạn chế của tôi. Một tình yêu như thế có được xem là tình yêu đẹp nhất không thưa bạn? Đức Giêsu “xẻ thịt” mình để lại cho nhân loại như để bổ túc thêm cho những hành động và lời mời gọi yêu thương của mình. “không có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người thí mạng sống vì bạn hữu của mình” (Ga 15,13). Đức Giêsu đã thí mạng vì chúng ta. Vậy bạn có dám thí mạng vì Ngài và vì người khác không? Tình yêu này không chỉ đẹp mà còn cao cả nữa. LƯƠNG THỰC TRƯỜNG TỒNGa 6,51-58 Sau khi làm phép lạ hoá bánh ra nhiều để nuôi năm ngàn người ăn. Nhân cơ hội này Đức Giêsu đã mặc khải cho dân chúng biết một thứ bánh trường sinh đó là: “Ta là bánh hằng sống từ trời xuống, ai ăn bánh này sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là thịt Ta để cho thế gian được sống”. Chắc chắn khi nói lời này cùng với thái độ của Chúa làm cho mọi người Do Thái hiểu rằng Chúa không có ý nói bóng, mà Ngài đã quả quyết một sự thật “Thịt Ta” nên họ ngạc nhiên khó hiểu “làm sao ông này có thể lấy thịt mình cho chúng ta ăn được?”. Vì từ trước đến nay chưa thấy ai nói và làm điều này. Chúa biết tâm lý họ rất rõ, biết họ còn đang thắc mắc, nhưng Ngài không đính chính hay giải thích, mà tiếp tục quả quyết một cách mạnh mẽ hơn “Thật Ta bảo thật ác người: “Ai an thịt và uống máu Ta thì có sự sống đời đời”. Một điều thật dễ hiểu trong cuộc sống, nếu muốn tồn tại thì phải cần có lương thực, hay nói đúng hơn thức ăn không thể thiếu cho cơ thể, vì nó cung cấp năng lượng cho cơ thể sống và phát triển. Tương tự, linh hồn ta cũng cần có lương thực hằng ngày để “sống”, thứ lương thực đã được Đức Giêsu đem đến hơn hai mươi thế kỷ. Qua Bí Tích Thánh Thể Ngài tiếp tục là của ăn để nuôi linh hồn ta. Thật là một mầu nhiệm lạ lùng của tình yêu Thiên Chúa. Ta tin tưởng Chúa ở khắp nơi hằng gìn giữ lo lắng cho con người. Còn hơn thế nữa, Ngài ngự một cách đặc biệt qua hình bánh rượu và linh hồn để ta được sung mãn trong đời sống siêu nhiên, được nếm ngay từ đời này mùi vị thiên đàng. Chỉ có tình thương mà chúng ta được những hồng ân to lớn như thế, chứ nếu xét theo công trạng thì chúng ta có là gì so với Ngài, chúng ta có làm được gì để xứng đáng được hưởng một ơn như vậy. Thật ra trí khôn con người không thể hiểu được, chúng ta chỉ biết lấy lòng khiêm nhường mà ta ơn Chúa hết lòng hết sức mình. Ngày xưa, trong xã hội phong kiến, thì các dân không bao giờ được nhìn vị vua của mình. Chúa còn cao cả quyền năng hơn tất cả các vị vua. Vì vậy, chỉ cần được chiêm ngắm từ xa đã là một điều mãn nguyện và hạnh phúc vô cùng. Nhưng để thể hiện tình yêu của mình vị Vua này lại dùng một phương thế thật lạ lùng, là ngự trong hình bánh rượu để chúng ta được cùng đến với Ngài, kết hợp với Ngài, và chính Mình máu Ngài nên lương thực thiêng liêng nuôi dưỡng đời sống siêu nhiên của chúng ta. Chúa đã lập ra Bí tích Thánh Thể để kết hiệp mật thiết với linh hồn chúng ta, vì chính Chúa đã khẳng định như một phần thưởng cho những kẻ tin: “Ai ăn thịt Ta và uống Máu Ta thì ở trong Ta, và Ta ở trong kẻ ấy”. Chúa được ví như là thân nho chúng ta là ngành, vì thế chúng ta hãy biết mút lấy nhựa sống từ thân. Nếu chúng ta muốn được sống mãi mãi, muốn kết hợp với Chúa và với nhau, thì phải là “cành” chưa rời khỏi “Thân”, là cành chưa khô héo bệnh tật. Tội lỗi là bệnh tật, tính hư nết xấu làm cho ta bị sâu, bị úa tàn, và hơn nữa nó có thể làm cho ta bị lìa khỏi cây. Vậy, chúng ta phải luôn “cắt tỉa, chăm sóc” bằng cách giữ gìn các giới răn và sống theo luật Chúa, ăn năn sám hối mỗi ngày để xứng đáng kết hợp với Chúa qua Bí Tích Thánh Thể. Như lời thánh Phaolô đã khuyên nhủ: “Ai chịu Mình Thánh máu Thánh cách bất xứng là ăn và uống hình phạt mình, vì đã phạm tới Mình Thánh, Máu Thánh”. Lạy Chúa, Phép Thánh Thể là của ăn thiêng liêng không thể thiếu trong linh hồn, vậy mà nhiều khi chúng con lại thờ ơ không biết quý trọng. Chúng con lại thật là xấu hổ khi lại cố gắng tìm kiếm, quý trọng những lợi lộc vất chất thế gian là của phù vân giả trá. Xin cho chúng con biết khát khao tìm kiếm những của ăn không bao giờ hư nát, đó là Mình và Máu Thánh Chúa, một dấu chứng của tình yêu vĩnh cửu . Amen THÁNH THỂ BÍ TÍCH CỦA TÌNH YÊUGa 6,51-58 Chương trình của Thiên Chúa từ đời đời là tạo dựng con người để con người thông hiệp với Ngài. Thuở ban đầu, Thiên Chúa đã tạo dựng con người theo hình ảnh mình. Ngài thường xuyên đến nói chuyện với hai ông bà nguyên tổ của chúng ta trong tâm tình thân mật. Tuy nhiên ông bà nguyên tổ trong một lúc yếu lòng đã nghe theo lời ma quỷ mà từ khước tình yêu Thiên Chúa đối với mình. Vì muốn đưa con người trở lại tình trạng ơn nghĩa với Người, Người đã hứa ban Đấng Cứu Chuộc và đã ban Mình Máu Chúa Kitô ở lại trong hình Bánh Rượu cho chúng ta được thường xuyên gặp gỡ thân mật với Người. Để thực hiện công cuộc cứu chuộc, Thiên Chúa đã chọn một dân riêng để chúc phúc và tỏ tình thương của người hầu cứu độ mọi người mọi thời. Đến thời đến buổi,Thiên Chúa đã sai con mình đến làm Emmanuel nghĩa là Thiên Chúa ở với loài người, cho chúng ta thông dự vào tình yêu Chúa Ba Ngôi, nên một với Thiên Chúa trong Đức Giêsu Kitô. Chúa Giêsu đến trần gian để chúng ta được ở trong Ngài và trở nên con cái Chúa, cho chúng ta được gọi Thiên Chúa là Cha. Ngài đã tiếp tục ở với nhân loại bằng cách trở nên của ăn nuôi sống linh hồn trong Bí tích Thánh thể. Chính Mình Máu Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh Thể là Bánh đem lại sự sống mới. Thánh Thể là chóp đỉnh của mầu nhiệm tình yêu Thiên Chúa là Bí tích cao trọng nhất vì không chỉ trao ban ân sủng mà trao chính Tác giả của ân sủng, Đấng là Thiên Chúa muôn loài lại trao hiến bản thân phục vụ loài người. Điều này giống như sự điên dại vì yêu thương của người mẹ đối với đứa con lêu lổng: mẹ sẵn sàng cho đi tất cả bản thân miễn sao con mình nhận ra được lòng yêu thương của người mẹ mà cải hoá, sửa đổi nên người. Chúng ta chưa yêu mến Chúa là vì chúng chưa thấy Chúa yêu mình. Thật ra chúng ta chỉ nghe người khác nói Chúa yêu chứ chưa cảm nghiệm tình yêu Chúa trong cầu nguyện, trong cuộc sống hằng ngày nên chưa thực lòng đáp lại, chỉ làm vì nhiệm vụ cho an tâm, miễn không phải sa hoả ngục thôi! Ngôi Hai Thiên Chúa nhập thể là một sáng kiến táo bạo như không còn phân biệt địa vị Thiên Chúa và thụ tạo thấp hèn. Ngài đã đến làm người nghèo và bị coi như tử tội nữa! Chính Phêrô còn không hiểu được: “Thầy mà lại rửa chân cho con sao ?”( Ga 13, 6) hay có lần Phê-rô trách Thầy: "Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy.” (Mt 16, 22). Lúc đó có lẽ các tông đồ còn chưa hiểu Chúa Giêsu là Thiên Chúa nhưng chỉ coi là con người đặc biệt được Thiên Chúa sai đi làm nhiệm vụ Messia giải phóng dân Do thái. Thật quá ngỡ ngàng cho các tông đồ và chúng ta: một vị Thiên Chúa mà làm người chịu khổ hình bởi tay kẻ ác chết rên thánh giá và tiếp tục lấy thịt máu mình nuôi dưỡng cộng đoàn tín hữu. Thánh thể đòi người tín hữu phải tham dự vào Hy Tế để có niềm vui Phục sinh, được tham dự vào chiến thắng của Ngài trên sự ác và hưởng hạnh phúc cùng với Ngài mai sau. Như vậy Thánh Thể cũng là câu trả lời cho những thắc mắc vì sao con người phải chịu đau khổ. Đau khổ của thánh giá đưa tới niềm vui lớn hơn là cùng được dự phần với Chúa Giêsu trong địa vị làm con Chúa. Khi chúng ta rước lễ, với tâm tình hiệp thông đó, cuộc sống chúng ta sẽ được biến đổi, sẵn sàng đón nhận thánh ý Chúa như Đức Kitô trên thánh giá và bảo đảm sẽ sống lại như Đức Kitô. SỐNG NHỜ CHÚAGa 6,51-58 Thánh Gioan đã định nghĩa: “Thiên Chúa là tình yêu”. Quả thật, Thiên Chúa luôn yêu thương con người và yêu họ đến cùng, dù cho con người có bất trung hay chưa nhận ra được tình yêu đó. Bí tích Thánh Thể là sáng kiến độc đáo và tuyệt vời của Thiên Chúa để Ngài có thể được sống bên những người mà Ngài yêu mến. Đức Giêsu Kitô đã hứa: “Này đây, Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20). Bí tích Thánh Thể là biểu lộ tình yêu vô thuỷ vô chung và tuyệt vời ấy: yêu đến cùng. Với Bí tích Thánh Thể, không những con người được hưởng nhờ Thần lương để nuôi sống linh hồn mình mà cả vật chất bất động cũng được nâng lên, cả công lao của con người cũng được thánh hiến. Vật chất trở thành biểu tượng cho sự hiện diện thần linh. Như thế, vật chất có chỗ trong thế giới của Thiên Chúa. Ta hãy nhớ lại ý hướng và ước muốn lạ lùng của Đức Giêsu của Chúa Giêsu khi Ngài lập Bí tích Thánh Thể: “Trước lễ Vượt Qua, Đức Giê-su biết giờ của Người đã đến, giờ phải bỏ thế gian mà về với Chúa Cha. Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng” (Ga 13,1).Như thế đã đủ cho chúng ta cảm nghiệm được tình yêu mà Thiên Chúa dành cho chúng ta và giúp chúng ta nhận ra được chương trình của Ngài dành cho tạo vật. Thiên Chúa luôn nhất quán trong mọi hành động của Ngài. Thiên Chúa không làm việc nửa vời, không yêu nửa chừng, không làm việc tuỳ hứng, nhưng Ngài làm việc gì thì Ngài làm đến nơi đến chốn. Tình yêu thuộc về bản tính của Thiên Chúa. Tình yêu của Thiên Chúa là tình yêu toàn năng. Ngài làm mọi sự chỉ vì yêu. Một câu chuyện cảm động được kể lại từ chính một bà mẹ và đứa con 4 tuổi của bà được cứu sống sau một trận động đất ở Ac-mê-ni vào tháng 12 năm 1987. Người mẹ đó là bà Susanna. Bà nói: “Lúc đó tôi biết thế nào tôi cũng chết, nhưng tôi muốn cho con tôi được sống”. Trong trận động đất kinh khủng ấy, hàng ngàn người bị vùi lấp dưới đống gạch trong đó có hai mẹ con bà Susanna nhưng bà và con bà được may mắn còn sống sót. Cô con gái 4 tuổi của bà đòi uống nước. Nhưng tìm đâu ra nước cho nó uống khi hai mẹ con không có lối ra? Tình mẫu tử đã gợi cho bà một ý nghĩ táo bạo. Bà đã rạch cho ngón tay của mình chảy máu để cho con mút. Đứa bé đã đỡ khát nhờ máu của người mẹ và nó đã sống cho đến khi hai mẹ con được cứu sống. Câu chuyện cảm động trên giúp chúng ta hiểu được phần nào về Bí tích Thánh Thể. Đức Giêsu đã tự nguyện chịu chết để cho chúng ta được sống. Ngài chấp nhận chịu đổ máu qua cái chết Thập giá để cứu sống chúng ta. Ngài muốn Máu của Ngài trở nên thức uống cho chúng ta. Bí tích Mình và Máu Thánh Chúa là một trong những Bí tích cao quí nhất của người Kitô hữu, nhưng cũng là Bí tích gây nhiều thắc mắc nhất cho con người ở mọi thời. Những người ngoài Kitô giáo không thể nào hiểu nổi và chắc cũng không thể nào tin nổi tấm bánh mỏng manh và không mùi vị đó lại là Mình Thánh Chúa Giêsu, và chén rượu ấy là Máu của Chúa. Đây là mầu nhiệm đức tin không dễ gì giải thích cho người ngoài. Còn chúng ta, những người đã tin vào Thiên Chúa là Đấng sáng tạo nên mọi sự, chúng ta hãy vững tin vào Chúa. Bởi lẽ, từ hư không mà Chúa còn làm ra mọi sự, thì huống chi là từ một tấm bánh, Chúa lại không thể dùng nó để hoá nên Thân Thể Ngài cho chúng ta được sao? Thánh Phaxicô Assisi đã nói rằng: “ Khi chúng ta rước lễ, thì không phải chúng ta rước lấy Chúa Giêsu mà chính là Chúa Thánh Thần trong chúng ta rước lấy Người ”. Xin Chúa Thánh Thần biến đổi lòng trí chúng ta để chúng ta hết lòng tin kính và mến yêu Chúa Giêsu Thánh Thể, để nhờ lòng tin yêu ấy, chúng ta sẽ được sống nhờ Chúa. Amen. YÊU LÀ ĐƯỢC Ở LẠI TRONG NHAU Khi yêu thương ai, ta mong muốn mãi mãi được ở trong trái tim người ấy. Đồng thời, ta sẵn sàng dâng hiến tất cả những gì có thể cho người mình yêu. Để rồi cho dù có phải xa nhau ta vẫn cảm thấy gần nhau. Bởi lẽ, trái tim của ta và người ấy đã được ở lại trong nhau. “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy” (Ga 6, 56). Đây là lời Chúa Giêsu nói với từng người chúng ta trong lễ Mình Máu Chúa hôm nay. Thiên Chúa tự bản chất là Tình Yêu. Tình yêu ấy được thể hiện trọn hảo nơi Chúa Giêsu. Người đã lập nên 7 Bí tích để thông ban nguồn ân sủng cho chúng ta. Trong đó, Bí tích Thánh Thể là Bí tích quan trọng nhất. Vì qua Bí tích này chúng ta được đón nhận chính Thịt và Máu của Người. Còn gì cao quý và thiêng liêng hơn nữa. Trong một gia đình kia, vào mỗi chiều thứ tư sau khi người mẹ đi vắng nhà một chút trở về thì đứa con trai được mẹ đem về cho một cái bánh. Đây là chuyện bình thường đối với em trong vài lần đầu. Nhưng qua nhiều lần như thế em lấy làm lạ. Em quyết định tìm hiểu. Chiều thứ tư nọ sau khi mẹ ra khỏi nhà, em liền lén đi theo sau. Thì ra mẹ đến Nhà thờ để họp mặt các bà mẹ Công giáo trong họ đạo. Quan sát qua khe cửa, em thấy đến giờ giải lao mỗi bà mẹ được phát cho một cái bánh và một chai nước. Các bà mẹ khác thì vô tư thưởng thức phần của mình. Chỉ riêng mẹ của em sau khi nhìn qua nhìn lại bà vội để cái bánh vào giỏ và chỉ ngồi uống nước. Lúc ấy, em đã hiểu vì sao mình có được cái bánh vào mỗi chiều thứ tư. Em quay về nhà và cũng như bao ngày khác ngồi chờ mẹ về. Tuy nhiên, tâm trạng của em không còn như trước nữa. Càng nghĩ đến hình ảnh đã thấy về mẹ bao nhiêu thì em càng cảm thấy thương mẹ bấy nhiêu. Và người mẹ cũng đã trở về. Em cũng vui vẻ nhận bánh như bao ngày thứ tư khác. Đưa bánh cho con, người mẹ vào nhà tiếp tục công việc của mình. Bà đâu hay biết chuyện gì đã xảy ra với con mình. Đang khi đó, em cầm cái bánh hết sức nâng niu và ra góc nhà đứng ăn trong nước mắt vì cảm thấy quá hạnh phúc. Theo quy luật cuộc sống, em đã trở thành người lớn và người mẹ cũng đã đi theo ông bà. Mặc dù mẹ cậu không còn nữa, nhưng tình thương của người mẹ vẫn luôn tồn tại trong trái tim của cậu. Đó cũng là động lực để giúp cậu quyết tâm mỗi ngày sống tốt hơn. Phải chăng hình ảnh người mẹ này phần nào giúp ta hiểu sâu hơn về tình thương mà Chúa Giêsu muốn dành cho chúng ta nơi Bí tích Thánh Thể. Qua Bí tích cao quý này, Người muốn ở lại với chúng ta một cách trọn vẹn và lâu bền hơn. Xin cho mỗi người chúng ta nhờ lễ Mình Máu hôm nay biết quý trọng Bí tích Thánh Thể nhiều hơn. Quý trọng bằng việc siêng năng đến rước Chúa vào lòng để mãi mãi ta được ở lại trong tình thương của Người. Đây cũng chính là nguồn động lực thiêng liêng cao quý giúp chúng ta sống đạo vững vàng và chắc chắn hơn. THỊT TA THẬT LÀ CỦA ĂN Anh chị em thân mến, Thời cách mạng Pháp 1789, đạo Công giáo bị làm khó dễ và bị cấm không được truyền đạo. Một cha xứ nhà quê lén đem Mình Thánh Chúa cho kẻ liệt, theo sau có cậu giúp lễ tên là Benjamin. Bọn lính cách mạng phát hiện đuổi theo rất gấp. Cha xứ dúi vào tay cậu bé cái hộp đựng Mình Thánh Chúa và bỏ chạy. Lính bắt cha lại và giết cha. Cậu bé giúp lễ vừa chạy vừa mở hộp Mình Thánh Chúa ra và bỏ vào miệng nuốt đi. Lính bắt cậu và tra hỏi. Cậu nói: “Mình Thánh Chúa đang ở trong người tôi”. Lính tức giận giết luôn cậu bé, rồi chôn xác cha xứ và cậu bé chung nhau dưới gốc cây sồi to…Sau đó cuộc cách mạng thất bại và qua đi. Một hôm một cơn lốc mạnh đã làm trốc gốc cây sồi, để lộ hai xác: cha xứ và cậu bé giúp lễ. Người ta phát hiện Mình Thánh Chúa vẫn còn trong người cậu bé và xác của cậu vẫn còn tươi dù đã nằm dưới đất khá lâu… a/. Hội thánh Công giáo vẫn tin Đức Kitô hiện diện thật trong Bí tích Thánh Thể: Thánh lễ Misa ban cho chúng ta chính Thịt Máu Chúa, hiện diện cách đầy đủ trong tấm bánh và ly rượu. Đây là tín điều Hội thánh công giáo tuyên xưng từ thời các tông đồ và được xác nhận qua các Công Đồng chung. Ai là người công giáo mà không tin, sẽ bị vạ tuyệt thông. Bao nhiêu câu chuyện về phép lạ Mình Thánh Chúa qua 20 thế kỷ, đủ minh chứng cho chúng ta thấy Chúa Kitô thực sự hiện diện đầy yêu thương trong Bí tích này. Người luôn ở đó trong âm thầm khiêm tốn, chờ đợi con người đến lãnh muôn hồng ân cao cả, đến lãnh nhận chính sức sống của Thiên Chúa. Tiến sĩ Bob Rice, một mục sư Tin lành đã trở lại đạo công giáo năm 1994, (hiện đang còn sống bên Mỹ) nói: người Tin lành được dạy từ nhỏ rằng bánh và rượu chỉ là biểu tượng cho Mình và Máu Chúa mà thôi. Một hôm, tôi được mời đi dự một buổi chầu Thánh Thể long trọng của người công giáo. Đang khi tôi quì chăm chú nhìn lên Thánh Thể, thình lình gương mặt Chúa xuất hiện giữa Bánh Thánh…Tôi vui sướng không tả được, và… tôi sẵn sàng dành cả đời mình để làm chứng về phép lạ Thánh Thể…. b/. Bí Tích Thánh Thể là mầu nhiệm yêu thương, hiệp thông, chia sẻ và hi sinh: Cha Jean Nowen (trong quyển Đời sống người được yêu) nói: Tấm bánh (là Mình Chúa) là tấm bánh phải được bẻ ra, phân phát cho nhiều người, không phải chỉ một người… Câu nói của Cha J. Nowen rất chí lý: mầu nhiệm Thánh Thể chính là mầu nhiệm Tình yêu, hiệp thông, chia sẻ và hi sinh. Cả cuộc đời của Đức Kitô chính là mầu nhiệm yêu thương và hiệp thông này; vì yêu thương Chúa đành nên tấm bánh bị bẻ nhỏ ra và phân phát cho mọi người. Đây chính là hình ảnh sống động về sự hiệp thông, hi sinh và chia sẻ đó… Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô: “Thiên Chúa yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Người, để ai tin vào Người Con ấy, sẽ không phải hư mất, nhưng được sống đời đời… (Gn 3, 16). Chúa Giêsu còn nói cách riêng về Bí Tích Thánh Thể: Thầy sẽ ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế... (Mt 28, 20). Một Đức Viện Phụ nọ hỏi một thanh niên xin vào dòng: – Năm nay con bao nhiêu tuổi? – Dạ con 25 tuổi. – Con có quen cô gái nào không? Nghĩ rằng Đức Viện Phụ điều tra lý lịch mình, anh đáp: Dạ không. – Vậy con đã bao giờ yêu ai chưa? – Dạ chưa. Ngài nói: – này con, từ nhỏ đến giờ con có yêu ai không? Anh thanh niên trả lời: Thưa cha không. – Mà con cũng không yêu cô nào nữa sao? – Dạ không. Ngài nói: Con đến đây là để học yêu Chúa, yêu anh em; thế mà chữ yêu con không biết, thì làm sao ở đây được? Con hãy về học yêu đi đã…Đức Viện Phụ muốn nói: ngay cả đi tu cũng là để học yêu thương, học chia sẻ.. c/. Gợi ý sống và chia sẻ: Mình Thánh Chúa chính là mầu nhiệm hiệp thông và chia sẻ; là người Kitô hữu, ta có muốn hiệp thông và chia sẻ với mọi người xung quanh bằng tình yêu như Chúa Kitô không? Là người Kitô hữu, ta có muốn là tấm bánh hữu ích, được bẻ ra và chia cho mọi người không? SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI Anh chị em thân mến. Trong tác phẩm Anh phải sống của cố tác giả Khái Hưng có viết một câu chuyện cảm động như sau: Nơi một làng quê, có một gia đình nghèo, chỉ có một khu vườn nhỏ để trồng tỉa, nên hằng ngày nếu có giờ thì hai vợ chồng cùng lên thuyền để vớt những cành củi đang trôi nổi trên dòng sông, mang về bán kiếm thêm chút thu nhập cho gia đình. Một hôm hai người đang vớt củi như bao nhiêu ngày khác, bỗng bầu trời dường như tối lại, gió mạnh thổi đến, cơn mưa đổ xuống. Chiếc xuồng nhỏ không chịu nổi cơn sóng dữ, nó bị nhận chìm, hai người đang cố sức để bơi vào bờ, nhưng người vợ càng ngày càng kiệt sức, chồng mới cố gắng để cho vợ bám vào, vừa bơi vừa la to “cố lên”. Trong lúc nguy hiểm như thế, người vợ bỗng nhớ đến đứa con thơ, cô tự nhủ “nếu cả hai cùng chết thì đứa con thơ của mình sẽ ra sao? Như vậy anh phải sống.” Thế rồi cô từ từ rời xa chồng và trôi theo dòng nước đang chảy xiếc cách giận dữ. Người chồng không biết lý do gì mà mình dường như nhẹ hẳn lên, anh bơi nhanh vào bờ để thoát hiểm. Anh chỉ còn biết nghỉ ngơi, nhưng bất chợt anh không còn nhìn thấy vợ mình nữa. Nhìn dòng nước đang hung hãn và được tiếp sức bởi những tiếng thét gào của cơn gió mạnh, anh chỉ còn biết ôm đầu than khóc và quay trở về với đứa con thơ của mình. Đứa con được sống và lớn lên nhờ mạng sống của người mẹ, nhờ tình yêu cao cả, dám chết cho người mình yêu thương, nên đứa con đã được sống. Sau nầy khi người con biết được sự hy sinh cao cả đó, nó sẽ sống như thế nào cho xứng đáng? “Ai ăn Thịt Ta và uống Máu Ta thì sẽ được sống đời đời”. Chúa Giêsu không chỉ chịu chết cho con người được sống, nhưng Ngài còn nhìn thấy, con người cần được nuôi dưỡng để kéo dài sự sống. Người đã để lại một phương tiện tuyệt vời cho con người được nuôi sống, đó là chính Thịt và Máu của Người. Ngài không để cho con người phải khổ cực đi tìm của ăn nuôi sống, nhưng Ngài ban cho con người thức ăn để con người được sống mà đến với Ngài trong tình yêu thương bao la tuyệt vời. Nhưng những người đã được cứu sống và được nuôi dưỡng, có nhận ra được tình yêu bao la nầy chăng? Hay họ không hề hay biết gì về sự sống của mình bởi đâu mà có và tại sao mình được sống đến ngày hôm nay? Mỗi người trong chúng ta để ra một ít phút suy nghĩ về con người và sự sống của chính mình: Biết bao người đã từ giã cõi đời, người ra đi trong hạnh phúc, người ra đi trong bất hạnh, người ra đi trong vui mừng, người ra đi trong ưu phiền sầu lo. Họ ra đi và đi về đâu? Đi đến sự sống hay đi tìm cái chết. Còn chúng ta vẫn còn hiện diện trên trần gian, chúng ta cũng sẽ ra đi như họ. Vậy chúng ta đi tìm sự sống hay đi tìm cái chết? “Ai ăn Thịt Ta và uống Máu Ta thì sẽ sống đời đời và Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại trong ngày sau hết”. Lời Chúa Giêsu đã hướng dẫn chúng ta đến con đường sự sống. Biết bao người đã đi trên con đường sự sống vì họ biết dùng của ăn nuôi sống cho mình. Chúng ta cũng nghe Lời nầy nhiều lần, chúng ta cũng biết đến của ăn nầy rất nhiều vì chúng ta cũng đã ăn rất nhiều, nhưng chúng ta có cảm nhận được sức mạnh từ của ăn mà chúng ta hưởng dùng không? Sức mạnh của Tình Yêu Thương, vì yêu thương mà Thiên Chúa dám chết để cho chúng ta được sống và cũng vì yêu thương mà Ngài đã ban của ăn nuôi sống là Chính Thịt và Máu Mình cho người mình Yêu được sống. Người mẹ đã cho đứa con mạng sống khi bà hy sinh mạng sống của mình, còn người cha thì nuôi dưỡng đứa con. Còn chúng ta, chúng ta được cho mạng sống và được nuôi dưỡng bởi Đấng yêu thương, nhưng chúng ta vẫn không cảm nhhận được để sống cho xứng với tình yêu được sao? Nếu chúng ta biết yêu thương qua cử chỉ của hành động trong cuộc sống đời thường, nếu tất cả mọi việc làm của chúng ta biết làm vì yêu thương, thì những việc làm của chúng ta đang đưa chúng ta đến con đường sự sống. Nếu chúng ta biết siêng năng đến để ăn của ăn mà Đấng Yêu Thương đã ban thì chúng ta đang sống trong tình yêu, thì chúng ta đang đi trên con đường sự sống. Đó là chúng ta đang đáp lại Tình Yêu. Xin cho chúng con biết siêng năng đến rước Chúa để chúng con được sống trong tình yêu thương và con đường sự sống. |
|
|
|||
Posted by VinhLong Bishop's House
Hosted by Web Hosting Cong Giao - www.conggiaovn.net Webmaster: tgmvinhlong@gmail.com Site designed by tamle |